10 năm cạnh tranh Bóng Vàng của Ronaldo và Messi: Ai sẽ vượt lên ?

Đêm nay 2h30 theo giờ Việt Nam, lễ trao giải Qủa Bóng Vàng 2019 sẽ diễn ra ở thủ đô Paris hoa lệ, và như một lẽ thường tình, Lionel Messi và Cristiano Ronaldo, một lần nữa lại được xướng tên với tư cách như là hai ứng viên hàng đầu cho danh hiệu cao quý nhất năm dành cho một cầu thủ.

Ở độ tuổi mà nhiều cầu thủ đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp, thật bất ngờ khi cả Ronaldo và Messi vẫn rất sung sức, vẫn là rường cột của cả câu lạc bộ lẫn đội tuyển quốc gia, và chắc chắn vẫn sẽ là hai ứng viên sáng giá nhất cho danh hiệu cao quý của bóng đá thế giới trên phương diện cá nhân. Hơn mười năm thống trị bóng đá thế giới, trong khi những người được đánh giá sẽ thay thế cả 2 trong tương lai đều đánh rơi phong độ hoặc chưa thể vượt qua được giới hạn của bản thân, thì Ronaldo và Messi đều đã chứng minh được tuổi tác chỉ là số liệu tham khảo. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng điểm lại nhau mười năm thống trị bóng đá thế giới của cặp đôi huyền thoại cố 1 không 2 trong lịch sử này.

Nhưng trước hết, hãy cùng quay lại một năm trước kỷ nguyên của Rô – Si, năm mà Ricardo Izecson dos Santos Leite, hay còn được nhớ đến với cái tên quen thuộc Kaka, làm mưa làm gió và không có đối thủ trong cuộc đua giành Quả bóng vàng.

2007: Đó thực sự là một mùa giải thành công của Kaka. Ở vai trò số 10, anh thực sự là trái tim trong lối chơi của Rossoneri, đóng vai trò quan trọng trong chức vô địch Champions League lần thứ 7 của đội bóng áo sọc đỏ-đen. Cá nhân anh cũng là người ghi nhiều bàn thắng cho AC Milan ở mùa giải đó với 18 bàn trên mọi đấu trường, là vua phá lưới của UCL với 10 bàn sau 12 trận. Trong lễ trao giải Quả bóng vàng, Kaka nhận được 444 phiếu bầu, bỏ xa Ronaldo (277) và Messi (255) để trở thành người Brazil thứ tư giành được QBV (sau Ronaldo De Lima, Rivaldo và Ronaldinho). Mặc dù vậy, năm 2007 cũng đánh dấu những mầm mống đầu tiên của bộ đôi Rô – Si trong hành trình trở thành bá chủ bóng đá thế giới, khi cả hai đều lọt vào Top 3 cuối cùng cạnh tranh danh hiệu QBV cùng Kaka.

Và những năm tiếp theo, đơn giản đó là những năm ngự trị trên đỉnh của riêng bộ đôi xuất chúng “có 1 không 2” này.

2008: Mùa giải mà Ronaldo giành được cú ăn ba danh hiệu: Community Shield,  Premier League và Champions League cùng quỷ đỏ thành Manchester. Anh là vua phá lưới của Premier League năm đó với 31 bàn/34 trận và ghi được tổng cộng 42 bàn trên tất cả mọi đấu trường. Tại lễ trao giải Qủa Bóng Vàng, CR7 nhận được 446 phiếu, bỏ xa hai đối thủ xếp sau là Messi (281 phiếu) và Torres (179 phiếu). Bên cạnh Quả bóng vàng, Ronaldo năm đó cũng nhận được rất nhiều danh hiệu cao quý khác: cầu thủ xuất sắc nhất do FIFPro bình chọn, cầu thủ xuất sắc nhất Premier League, nằm trong đội hình tiêu biểu của EPL mùa 2007-2008,… Messi cũng đã có một mùa giải thành công với 16 bàn/40 trận trên mọi đấu trường, tuy vậy đây mới là mùa giải bản lề của anh và ở cấp CLB, anh vẫn còn bị lu mờ bởi phong độ ấn tượng của Thierry Henry.

2009: Sau hai năm hoàn thiện bản thân, đến mùa giải 2008-2009, “cỗ máy ghi bàn” Lionel Messi đã thực sự nóng máy và vận hành hết sức trơn tru. Sự ra đi của Ronaldinho và Deco là cơ hội để El Pulga trở thành hạt nhân trong lối chơi tiqui taca của tân HLV Pep Guardiola. Messi trở thành chân sút tốt nhất của Barca trên mọi đấu trường với 38 bàn, góp phần giúp đội bóng xứ Catalan có cú ăn sáu vô tiền khoáng hậu trong lịch sử: La Liga, Cúp Nhà Vua, Champions League, Siêu Cúp Tây Ban Nha, Siêu Cúp Châu Âu và chức Vô Địch Thế GIới Cấp CLB.

Về phía Ronaldo, đây cũng là một mùa giải khá thành công của anh khi CR7 cùng Man Utd bảo vệ thành công ngôi vương Premier League, vô địch League Cup, Community Shield, đoạt giải Puskas với siêu phẩm vào lưới Porto và chỉ chịu thua trước chính Barca của Messi ở trận chung kết Champions League. Tuy vậy, nhìn chung việc cán đích thứ hai ở cuộc đua giành quả bóng vàng cũng là khá hợp lí khi đây thực sự là một mùa giải mà Messi đã thi đấu quá xuất sắc.

2010: Đây là năm đầu tiên mà FIFA và tạp chí France Football sát nhập hai giải thưởng “Quả bóng vàng châu  u” và “Cầu thủ hay nhất năm” vào làm một và đặt tên là Quả bóng vàng FIFA. Ngoài các nhà báo uy tín, thì HLV và đội trưởng các đội tuyển quốc gia cũng có quyền bỏ phiếu. Với thể thức mới này, Messi đã là người giành QBV trong sự tranh cãi quyết liệu, hai người xếp sau lần lượt là Iniesta và Xavi. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử cả 3 cái tên xuất sắc nhất cho danh hiệu Qủa Bóng Vàng đều thi đấu cùng 1 CLB. Tuy nhiên, nếu giữ nguyên cách thức bầu chọn cũ thì Wesley Sneijder của Inter Milan mới là người giành Qủa Bóng Vàng. Công bằng mà nói, Messi đã có mùa giải xuất sắc ở cấp CLB với 47 bàn/53 trận, nhưng tại World Cup 2010 thì siêu sao người Argentina chỉ là cái bóng của chính mình. Còn về phía Ronaldo, đây là mùa đầu tiên anh chuyển tới Real Madrid, mặc dù phong độ ghi bàn là không tệ nhưng với việc Real trắng tay, CR7 cũng không được đánh giá cao ở mùa giải này.

2011: Một mùa giải thành công của Messi khi anh ghi tới 53 bàn trên mọi đấu trường, góp phần giúp Barca thêm 1 lần vô địch cả La Liga và Champions League. Về phía Ronaldo, đây cũng là mùa giải thành công trên phương diện cá nhân, nhưng với việc Real chỉ giành được cúp Nhà vua Tây Ban Nha, Ronaldo đành phải chấp nhận xếp sau  Messi trong cuộc đua danh hiệu cá nhân.

2012: Đây chắc chắn là mùa giải đáng nhớ nhất của Messi khi El Pulga thể hiện phong độ hủy diệt thực sự với 73 bàn/ 60 trận trên mọi đấu trường, cùng Barca ẵm Cúp Nhà vua Tây Ban Nha, siêu cúp Châu Âu và FIFA Club World Cup. Ronaldo cũng có phong độ rất cao với 60 bàn trên mọi đấu trường, cùng Real vô địch La Liga. Nhưng thế vẫn là chưa đủ để Ronaldo có thể đánh bại Messi trong cuộc đua năm ấy. Đây cũng là lần thứ tư liên tiếp Messi giành quả bóng vàng, thành tích có một không hai trong lịch sử bóng đá thế giới đối với một cầu thủ.

2013: Một năm mà cả Messi và Ronaldo vẫn duy trì phong độ cao, tuy vậy họ lại không có được những danh hiệu lớn cùng CLB. Trái lại, cá nhân Frank Ribery lại có mùa giải đáng nhớ khi cùng Bayern vô địch Bundesliga và Champions League. Đáng tiếc, Ribery lại chịu thua sát nút Ronaldo trong cuộc chạy đua giành QBV. Danh hiệu này của CR7 cũng chấm dứt 4 năm thống trị bóng đá thế giới liên tiếp của Messi.

2014: Một mùa giải tuyệt vời của Ronaldo khi anh cùng Real hoàn tất cú decima lịch sử, vô địch Cúp nhà vua TBN và ghi tới 51 bàn trên mọi đấu trường, qua đó ẵm luôn danh hiệu Qủa Bóng Vàng 2 năm liên tiếp. Messi vẫn duy trì được phong độ ấn tượng nhưng với việc không có danh hiệu, đặc biệt là việc thất bại đầy tiếc nuối trước tuyển Đức ở chung kết World Cup chỉ giúp Messi cán đích ở vị trí thứ hai, nhỉnh hơn người xếp ngay sau là nhà vô địch Thế giới Manuel Neuer đúng 0.04% phiếu bầu.

2015: Mùa giải quá đỗi xuất sắc của bộ ba MSN (Messi-Neymar-Suarez) trong màu áo Barcelona, đặc biệt là cá nhân Messi với 58 bàn thắng trên mọi đấu trường, góp phần vào cú ăn ba: La Liga, cúp Nhà vua và Champions League của đội bóng xứ Catalan. Cùng với việc Ronaldo và Real trắng tay trên mọi đấu trường, việc Messi áp đảo và giành chiến thắng trong cuộc đua giành Qủa Bóng Vàng là điều dễ hiểu.

2016: Với việc giành được cả hai danh hiệu lớn: Champions League và Euro ở cả cấp độ CLB và Đội tuyển quốc gia, Qủa Bóng Vàng xứng đáng thuộc về Ronaldo trong năm đầu tiên danh hiệu này trở lại thể thức cũ sau khi Gianni Infantino được bổ nhiệm làm chủ tịch FIFA. Messi cũng có một năm thi đấu thành công, nhưng thất bại ở trận chung kết Copa America của Argentina trước Chile, mà trong đó chính Messi là người sút hỏng quả phạt đền quyết định, đã khiến anh mất điểm rất nhiều trong cuộc đua danh hiệu cá nhân với người đồng nghiệp bên kia trời  u vừa nâng cúp cùng Bồ Đào Nha.

2017: Với việc ghi 42 bàn trên mọi đấu trường, Ronaldo chính là nhân tố quan trọng trong cú ăn tư của Real: Champions League, La Liga, FIFA Club World Cup và siêu cúp châu  u. Messi mặc dù ghi tới 58 bàn trên mọi mặt trận nhưng với việc không có những danh hiệu lớn đã khiến anh ngậm ngùi chịu thua Ronaldo. Đây cũng chính là danh hiệu QBV thứ 5 của Ronaldo, giúp anh cân bằng thành tích với đối thủ người Argentina.

2018: Sau chiến tích của Kaka năm 2007, phải mất tròn 1 thập kỷ, mới lại có một người tạm thời cắt ngang sự thống trị của bộ đôi Ronaldo và Messi. Đó chính là đồng đội của CR7 tại Real, Luka Modric. Năm 2018 là năm đại thành công của tiền vệ người Croatia khi anh cùng Real vô địch Champions League và cùng đội tuyển Croatia giành huy chương bạc tại World Cup trên đất Nga. Ở cả cấp độ CLB và ĐTQG, anh đều là nhạc trưởng, là trái tim nơi hàng tiền vệ giúp lối chơi của đội bóng được vận hành trơn tru. Ronaldo về nhì, còn Messi đã có một năm hơi chùng xuống so với chính bản thân anh, và nằm ngoài Top 3 chung cuộc.

Có thể nói việc Luka Modric phá vỡ thế độc tôn của hai ngôi sao số một thế giới chỉ đơn giản như 1 nốt ngắt cho bản nhạc đã quá huy hoàng của cả hai. Nhất là khi ở mùa giải vừa qua, cả Ronaldo và Messi mặc dù đã ở độ tuổi mà nhiều cầu thủ ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp, thì bộ đôi này vẫn phăng phăng về đích, từ ghi bàn, kiến thiết đến tạo ra tầm ảnh hưởng lớn lao cho cả đội bóng. Chưa hề có dấu hiệu gì cho thấy Messi hay Ronaldo đã hụt hơi so với chính họ trước đây. Ở một khía cạnh nào đó, có lẽ cuộc cạnh tranh ngầm thú vị giữa hai ngôi sao này, cũng khiến cho động lực chiến đấu của họ chưa bao giờ giảm đi. Ronaldo chẳng phải đã khẳng định: “Có bao nhiêu cầu thủ có thể chơi bóng đỉnh cao trong 10 năm ? Chỉ có 2 thôi: Tôi và Messi” hay sao ? Trong khi đó siêu sao người Argentina cũng thừa nhận anh giành sự tôn trọng tuyệt đối dành cho Ronaldo: “Tôi rất nhớ Ronaldo. Mặc dù cũng khá khó chịu khi anh ấy nâng cúp vô địch, nhưng anh ấy đã mang lại sức hút rất lớn cho La Liga. Sẽ thật tốt nếu anh ấy vẫn còn ở đây.”

Thay vì tranh cãi xem giữa Ronaldo và Messi ai là người xuất sắc hơn, tốt hơn chúng ta hãy yên vị và tận hưởng nốt những gì tinh túy nhất mà cả hai người đang có, bởi lẽ thời gian trôi đi vô cùng tàn nhẫn, và thời gian chúng ta còn có thể thấy họ chơi bóng đỉnh cao rồi sẽ không còn bao lâu nữa. Thật khó để tìm kiếm ra một Messi hay Ronaldo thứ hai nữa, những con người tài năng xuất chúng và luôn biết giữ phong độ của mình một cách ổn định nhất. Chẳng ai có thể chinh phục được đỉnh cao trong một khoảng thời gian lâu như thế, trừ hai con người xuất chúng này. Đơn giản, họ là hai huyền thoại sống của bóng đá thế giới.

You may also like...