Adriano – Ibrahimovich: Khác biệt giữa thiên tài và sự nỗ lực

Bạn có thể kể tên những cặp song sát lợi hại từng làm mưa làm gió trong lịch sử bóng đá ? Chắc chắn có những bộ đôi đã ghi dấu lớn trong tâm trí người hâm mộ. Có thể dễ dàng kể ra những Andy Cole và Dwight Yorke của Man United, Ian Rush – Kenny Dalglish của Liverpool, Raul và Morientes của Real Madrid hay Henry – Bergkamp của Arsenal. Nhưng có lẽ một cặp đôi mà mọi tín đồ của làng túc cầu sẽ chẳng bao giờ muốn lãng quên đi, đó chính là Adriano và Zlatan Ibrahimovic.

Không chỉ hủy diệt mọi mành lưới trên sân cỏ, họ còn thực sự là những con quái vật trong … tựa game Pro Evolution Soccer 6. Còn nhớ, thời đó hễ các game thủ cứ cầm Inter thì tỉ lệ thắng gần như sẽ là 100%, bởi chỉ số body balance của cả 2 lên tới 97/100 cùng với lực sút lên tới 99/100 của Adriano sẵn sằng cuốn bay bất cứ đối thủ nào có ý định ngáng đường họ. Lối đá tương đồng, cùng một xuất phát điểm, cùng một nét tính cách, không khó hiểu khi họ là những người bạn thân thiết của nhau. Tuy vậy, số phận của hai người lại có những ngã rẽ khác nhau bởi những bước ngoặt không thể lường trước của cuộc sống, hay cũng bởi chính ý chí và nỗ lực khác nhau của mỗi người trong số họ…

Có lẽ từ trước đến nay, chẳng cầu thủ nào cao lớn như Ibra và Adriano lại đồng thời sở hữu cả tốc độ, kĩ thuật mềm mại và sự uyển chuyển đến như vậy. Cả hai đều sớm bộc lộ được kĩ năng chơi bóng vượt trội từ khi còn là những cầu thủ trẻ. Ở tuổi 16, Adriano đã được đôn lên đội một của Flamengo – một trong những câu lạc bộ lớn nhất Brazil. Bàn thắng đầu tiên anh ghi được là vào lưới Sao Paolo – đối thủ không đội trời chung với Flamengo, và cũng là tượng đài của bóng đá nước này. Chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ để cái tên Adriano nổi lên khắp ngóc ngách ở xứ sở Samba. Kết thúc mùa giải 2000/2001, Adriano có cho mình 10 bàn thắng sau 24 trận, một thành tích tuyệt vời đối với chàng trai năm ấy mới bước sang tuổi 18. Đất nước Brazil luôn tự hào vì đã và đang sản sinh ra rất nhiều những nghệ sĩ sân cỏ có thể chinh phục mọi nơi mà họ đặt chân tới, nhưng một người vừa sở hữu kĩ thuật thượng thừa, vừa có thể hình lí tưởng như Adriano thì quả thực “trăm năm có một”.

Khi mảnh đất quê hương trở nên quá bé nhỏ cho đôi chân anh vẫy vùng, rõ ràng Adriano cần một không gian rộng lớn hơn, một môi trường với thử thách khốc liệt hơn. Và đó là Inter Milan – ông lớn của giải đấu hấp dẫn nhất thế giới lúc bấy giờ Serie A. Một đội bóng có thực lực và giàu tham vọng của tỉ phú dầu mỏ Massimo Moratti. Việc phải cạnh tranh với bò mộng Vieri và người đồng hương – người ngoài hành tinh Ronaldo khi bản thân mới chỉ ở độ tuổi đôi mươi tưởng như là điều không thể, tuy vậy chỉ sau hai năm tu nghiệp ở Fiorentina và Parma, anh đã chứng tỏ cho tất cả thấy chiếc áo sọc xanh đen thực sự vừa vặn với mình như thế nào. 22 tuổi, anh được các Interista cuồng nhiệt đặt cho biệt danh “Hoàng đế”.

Ở độ tuổi 24, anh đã có cho mình một chức vô địch Copa America, một chức vô địch Confed Cup, ẵm luôn danh hiệu MVP của cả 2 giải này, ghi gần 20 bàn sau 23 trận cho tuyển quốc gia và 59 bàn cho Inter trong giai đoạn 2003-2006. Adriano đã chứng tỏ danh xưng “Hoàng đế” không hề hão huyền, bởi lẽ một khi Adriano đạt phong độ và thể trạng tốt nhất, việc ngăn cản anh là điều không tưởng. Sức mạnh, khả năng thăng bằng tuyệt hảo cùng kèo trái cực dị khiến mọi hàng thủ phải chạm mặt với anh phải thất điên bát đảo. Người hâm mộ hoàn toàn tin tưởng Adriano sẽ lĩnh xướng hàng công của Inter và mang về phòng truyền thống đội bóng những danh hiệu cao quý trong tương lai.

Trong khi đó ở đất nước Bắc Âu Thụy Điển, có một chàng trai cũng đang đi trên con đường của một ngôi sao tương lai. Khởi nghiệp ở quê nhà Malmo, Ibra ghi 14 bàn cho đội bóng quê hương khi mới chỉ 19 tuổi, góp công lớn giúp Malmo thăng hạng thành công. Phong độ ấn tượng ấy đã giúp anh lọt vào mắt xanh của Arsene Wenger, sau đó Giáo Sư đã đề nghị Zlatan thử việc tại Highbury. Tuy vậy, với cá tính mạnh mẽ, đậm chất ngông của mình, anh chỉ để lại cho Wenger và cả làng bóng đá thế giới câu nói để đời: “Zlatan không chấp nhận thử việc”.

Ajax đã rất nhanh chóng tiếp cận gã trai này và đưa anh về Amsterdam Arena vào năm 2001 với mức phí 8,7 triệu euro. 4 năm trên đất Hà Lan, chàng trai cao lớn người Thụy Điển đã làm khổ mọi hàng phòng ngự trên xứ sở hoa Tulip. Chắc chắn không ai có thể quên được khoảnh khắc Ibra ghi bàn vào lưới NAC Breda chiều 22 tháng 8 năm 2004. Một nhịp tì đè đối thủ, sau đó tự tin đi bóng vượt qua bốn cầu thủ đối phương ngay trước vòng cấm, cuối cùng loại bỏ nốt thủ môn rồi nhẹ nhàng đệm bóng ghi bàn trong sự ngỡ ngàng của toàn bộ những người được chứng kiến. Bàn thắng cho thấy sức mạnh phi thường, khả năng tì đè, xoay trở cùng kĩ thuật thượng thừa của Ibra.

Chừng đó là quá đủ để thuyết phục Juve tìm mọi cách đưa anh về với Bà Đầm GIà. Hai năm ở Turin, Ibra đã học hỏi được rất nhiều từ các bậc tiền bối Del Piero, Trezeguet, ngày càng hoàn thiện bản thân trước khi rời Juve sau vụ bê bối Calciopoli lịch sử.

Ai cũng biết sau đó Ibra cùng Vieira chuyển tới Inter Milan, nhưng lí do mà Ibra chọn Nerazzuri khiến không ít người phải ngỡ ngàng. Trong một lần phỏng vấn trên Sportbible vào năm 2017, chính Ibra đã tiết lộ Adriano là lí do thuyết phục anh chuyển tới Giuseppe Meazza chơi bóng: “Lần đầu tiên đến Inter Milan tôi đã yêu cầu chủ tịch đội bóng cho tôi được thi đấu với Adriano. Tôi đến Inter là để được thi đấu với Adriano. Cậu ấy là một quái vật thực sự. Cậu ấy có thể dứt điểm từ mọi cự li, mọi góc độ. Không ai có thể làm được như cậu ấy, không một ai. Đó là một quái vật thực sự.”. Một kẻ ngạo mạn, ngông cuồng như Ibra cũng phải thốt lên những câu này, đủ để hiểu được tài năng của “Hoàng đế”. Mùa đầu tiên hai người đá cặp với nhau, mặc dù Crespo vẫn là lựa chọn được ưu tiên, nhưng họ đã để lại không ít dấu ấn với tổng cộng 21 bàn, góp phần giúp Inter vô địch Serie A.

Thật không may cho Ibra khi anh chuyển sang Inter đúng vào lúc tâm lí của Adriano đang ở trong sự bất ổn cùng cực. Những tín hiệu xấu đã manh nha xuất hiện khi trước trận đấu thuộc vòng loại Champions League 2004-2005 gặp Basel, Adriano nhận được hung tin: người cha Almir của anh qua đời vì bạo bệnh khi mới 44 tuổi. Ông Almir là người thấu hiểu Adriano, nhận ra được tài năng, định hướng và động viên con trai theo nghiệp bóng đá để thoát khỏi cảnh nghèo khổ ở khu ổ chuột Favela, Brazil. Không ai có thể thấu hiểu và sẻ chia với nỗi đau lúc ấy của Adriano. Anh quăng điện thoại đi, hét lên và khóc như một đứa trẻ.

Mất đi người cha yêu quý, mất đi chỗ dựa tinh thần, thể trạng và phong độ của “Hoàng đế” xuống dốc trầm trọng, mặc dù đội trưởng Javier Zanetti và chủ tịch Moratti luôn coi anh như một người con trai, một người em, luôn giúp đỡ và tìm cách hỗ trợ Adriano hết mình. Số bàn thắng ngày một cạn dần, trong khi các thói hư tật xấu, tệ nạn xã hội hình thành từ hồi ở khu ổ chuột ngày càng tăng lên theo cấp số nhân. Adriano đơn giản như một chiếc xe đua bị mất lái. Không chịu được sự bê tha bạc nhược của tiền đạo người Brazil, cuối cùng  Nerazzuri đã phải đẩy anh về Sao Paolo theo dạng cho mượn năm 2007.

Mặc dù đã tìm lại được phần nào cảm giác chơi bóng ở quê nhà, nhưng khi quay trở lại trời  Âu thi đấu cho Roma, Adriano lại “chứng nào tật nấy”. Người ta dần biết đến anh nhiều hơn bởi những sự vụ bê bối trên mặt báo, chuyện tăng cân không phanh, chuyện qua lại với xã hội đen,… hơn là những màn trình diễn chói sáng trên sân cỏ. Sau đó anh lang bạt khắp Brazil, rồi Mỹ,… trước khi biến mất hoàn toàn khỏi bản đồ bóng đá thế giới một cách lặng lẽ. Adriano có thể là một gã to xác, nhưng lại mang tâm hồn của một đứa trẻ, một trái tim yếu đuối, một chàng trai thiếu nghị lực cùng khả năng tự kiểm soát yếu ớt.

38 tuổi, thất nghiệp, Adriano quay trở về quê nhà, về với khu ổ chuột nghèo khổ để an phận thủ thường, tiếp tục loay hoay với cơn bĩ cực của chính mình. Trong nỗ lực tìm lại lí tưởng sống của bản thân, liệu có bao giờ “Hoàng Đế” ngoảnh mặt nhìn sang người đồng đội năm xưa? Ibrahimovic ở tuổi 37 vẫn đang độc hành trên con đường đi tìm giới hạn thực sự của bản thân. Anh luôn để lại dấu ấn đậm nét ở mỗi nơi mình đến, từ Barca, Milan, PSG, Man Utd và bây giờ là LA Galaxy. Trải qua nhiều môi trường khác nhau, dẫu ở đâu, Ibra vẫn giữ được bản ngã của mình: đó là sự ngang tàng mạnh mẽ, là cá tính mạnh nhưng vô cùng bao dung, là chất ngông nhưng không hề kiêu ngạo, là kép chính, là người có tiếng nói nhất, và là ngôi sao sáng nhất của đội bóng. Trước những scandal, chỉ trích từ dư luận, Ibra vẫn dửng dưng, ngạo nghễ băng băng về phía trước. Trên sân bóng, anh là một cầu thủ lớn, luôn thể hiện được sự chuyên nghiệp và tài năng của mình. Trong tập luyện, anh luôn là người chăm chỉ, biết cách chăm sóc bản thân để thể trạng của mình luôn ở trạng thái tốt nhất. Đối với Ibra, những nỗi đau, những khó khăn từ thuở bé hay trong cuộc sống chỉ càng là động lực giúp anh trở nên mạnh mẽ hơn. Một người sinh ra ở cộng đồng nhập cư, phải chịu cảnh gia đình tan vỡ từ nhỏ, nhưng không bao giờ cho phép bản thân mình gục ngã trước những biến cố của cuộc đời. Bởi vì anh là Zlatan Ibrahimovich.

 

Nghị lực là điều Ibra có thừa, nhưng tiếc thay đó lại chính là điều Adriano còn thiếu. Anh chỉ có thể tự trách bản thân sau những bước ngoặt đã xảy ra trong cuộc đời mình. Cơ hội chỉ đến với những người sẵn sàng nắm bắt nó. Thế nhưng chính Adriano đã tự tay tước đi những phẩm chất thiên tài mà ông trời ban cho anh, với sứ mệnh sẽ thay thế “Người ngoài hành tinh” Ronaldo trong tương lai. Còn với Ibra, sự nghiệp huy hoàng của anh sẽ được lưu lại ngàn đời, để lại muôn vàn tiếng thơm mãi về sau. Niềm nuối tiếc lớn nhất của anh có lẽ là, không thể sát cánh lâu hơn cùng Adriano, không thể chứng kiến người bạn, một trong những người mà anh nể trọng nhất trong suốt sự nghiệp của mình, vượt qua những nghịch cảnh, để cùng anh sáng bước trên vũ đài thế giới.

You may also like...