Alphonso Davies: Từ trại tị nạn Ghana đến “Viên Ngọc Đen” của Bayern Munich

Theo dõi trận chung kết Audi Cup giữa Bayern – Tottenham, lần đầu tôi ấn tượng với 1 cầu thủ đến vậy. Đó là David Alaba. À không, giống quá nhưng không phải. Đó là một David Alaba phiên bản… toàn diện hơn. Cậu ta quán xuyến cả hành lang bên trái của Bayern. Tốc độ, kĩ thuật, sải chân dài, đặc biệt có thể chơi tốt cả 2 chân, cậu ta chính là nhân tố gây nhiều khó khăn nhất lên hàng thủ Spurs. Chơi hậu vệ trái trong hiệp 1, được đẩy lên đá gần hơn ở khu vực 1/3 sân đối phương sau sự xuất hiện của Alaba “xịn”, chơi trọn vẹn 90’ với nguồn thể lực sung mãn, và ghi điểm tuyệt đối bằng cú sút xa từ ngoài vòng cấm hạ gục Gazzaniga gỡ hòa 2-2 cho Bayern ở những phút cuối trận. Ngay lập tức, tôi biết chắc rằng cậu ta hoàn toàn có thể vươn tầm trở thành một ngôi sao lớn trong tương lai gần. Lục tìm trên internet, câu chuyện của cậu ta hóa ra cũng lí thú như lúc xem cầu thủ này chơi bóng trên sân. Nhớ nhé, tên cậu ta là Alphonso Davies.

Nếu như Alphonso Davies có 1 “gia tài” tập san của riêng mình, thì đó hẳn sẽ là cuốn tuyển tập vô cùng hấp dẫn.

Tháng 7/2018, một trong những cầu thủ tài năng nhất mà MLS và bóng đá Canada từng có được đã chính thức “xuất ngoại”, để đến với 1 trong những ông lớn của Châu Âu – Hùm Xám Bayern Munich. Trước giờ chúng ta mới chỉ thấy các ngôi sao xế chiều về MLS dưỡng già, chứ chưa hề thấy chiều ngược lại. Chính vì thế việc 1 tài năng trẻ chỉ mới 18 tuổi sẽ đến chơi ở Bundesliga cho CLB vĩ đại nhất nước Đức, chỉ càng chứng tỏ tiềm năng to lớn của anh ta.

Cuộc hành trình của chàng trai trẻ người Canada, có lẽ phải ngược dòng thời gian quay trở về Buduburam, 1 trại tị nạn ở Ghana những ngày cuối năm 2000. Đó là nơi Davies được sinh ra sau khi cha mẹ anh may mắn trốn thoát khỏi cuộc nội chiến ở Liberia. Đối với gia đình Davies lúc ấy, nước sạch và thực phẩm thậm chí còn là điều gì đó vô cùng xa xỉ. Cuộc sống khó khăn đến độ, mỗi giờ trôi qua là một cuộc vật lộn kiên cường để sinh tồn.

Thật khó sinh sống ở đó, khi mà cách duy nhất giúp bạn có thể tồn tại, đó là luôn mang theo súng bên người”, Debeah – cha của Alphonso nhớ lại. “Chúng tôi chán ghét súng ống và chiến tranh. Họ nói rằng có một chương trình tái định cư đến Canada. Chúng tôi đã trải qua rất nhiều cuộc phỏng vấn và tất cả mọi thứ, để có thể đến được đây.”

Davies và gia đình chuyến tới Edmonton, Alberta khi cậu bé mới lên 5, và định cư tại đó cho đến nay. Chính ở Canada tài năng chơi bóng của Davies đã lần đầu được phát hiện.

Alphonso bé nhỏ của chúng tôi”, giáo viên lớp 6 của Davies và huấn luyện viên Melissa Guzzo nói. “Cậu ấy là đứa trẻ luôn nở nụ cười trên môi và thích nhảy múa trên hành lang. Đó là 1 đứa trẻ thiên phú. Bất cứ thứ gì cậu ấy chạm vào – những cuộc đua, bóng rổ hay bất kì môn thể thao nào khác, cũng đều như có phép màu xảy ra.”

Cảm nhận được ở Edmonton có thể sẽ xuất hiện một ngôi sao thể thao trong tương lai, Guzzo đã liên lạc với Tim Adams, người đã nhanh chóng phát hiện ra tài năng chơi bóng thiên phú của Davies. Ông nhớ lại sau khi chứng kiến vài phút phép thuật của Davies làm cùng quả bóng tại một giải đấu: “Tôi thấy cậu ấy chạm vào bóng lần đầu tiên, và tôi nhận ra ngay lập tức: đứa trẻ này là một thiên tài.”

Theo bản năng, Adams gọi điện cho Marco Bossio – ông chủ của học viện bóng đá St.Nicholas, và cũng ngay tắp lự, Bossio bị chinh phục hoàn toàn bởi Davies. “Có một cái gì đó rất đặc biệt ở cậu bé này. Cậu ta có đôi chân nhanh như chớp và tốc độ tuyệt hảo với trái bóng. Ở độ tuổi đó làm được những điều ấy thật sự phi thường.”

Thời gian chơi bóng ở St.Nicholas, ước muốn được trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp cứ thế dần lớn lên trong đầu cậu bé Davies.

Thành thật mà nói, tôi chỉ cố gắng chơi cho vui, để giữ cho bản thân được vận động khỏe mạnh và tránh khỏi những điều rắc rối”, Davies nói. “Tôi không nghĩ mình thực sự giỏi, tôi chỉ chơi bóng đá vì được chơi cùng bạn bè một cách thỏa thích. Sau đó, khi tôi bắt đầu chơi bóng có quy củ hơn, cả bố mẹ, huấn luyện viên và bạn bè đều bảo rằng, hãy cứ tiếp tục chơi bóng và tôi có thể trở thành một cái gì đó. Vì thế tôi bắt đầu tin vào năng lực của bản thân. Đó chính là lúc tôi muốn trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp.”

Sự nỗ lực của Davies đã giúp cậu vượt rất xa trình độ chơi bóng ở St.Nicholas. Năm 14 tuổi, Davies chuyển tới chơi cho Vancouver Whitecaps, và trở thành cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử xuất hiện ở United Soccer League (giải vô địch số 1 Canada). Davies chính là cầu thủ sinh năm 2000 đầu tiên chơi bóng ở USL, khi đó anh mới chỉ 15 tuổi, 8 tháng và 15 ngày.

Khi cậu ấy tới đây, chúng tôi biết chắc rằng đó là một cầu thủ vô cùng triển vọng. Gia nhập đội U16 và chỉ trong vài tháng đã có mặt ở đội U18, sau đó là đội một. Điều này thực sự rất hiếm khi xảy ra.” Bob Lenarduzzi, chủ tịch của Whitecaps nói.

Davies cũng gần như nhanh chóng có mặt trong đội hình của đội tuyển quốc gia Canada. GIới truyền thông đã vô cùng kinh ngạc, khi Alphonso Davies, 16 tuổi, trở thành cầu thủ trẻ nhất ghi bàn cho ĐTQG Canada và là cầu thủ trẻ nhất ghi bàn tại Gold Cup, cũng như là cầu thủ đầu tiên được sinh ra trong thế kỉ 21 ghi bàn ở một giải đấu quốc tế lớn.

Alphonso Davies là người mà tất cả các cầu thủ của chúng tôi khao khát trở thành”, HLV ĐTQG Canada John Herdman nhấn mạnh.

Không chỉ là thần tượng cho mọi đứa trẻ ở Canada có ước mơ trở thành cầu thủ, chàng trai trẻ Davies còn là đại sứ cho cả dân tộc. Trước khi đồng ý gia nhập Bayern với mức phí kỉ lục MLS vào tháng 7/2018, Davies đã phát biểu tại Đại Hội FIFA World Cup 2026, giải đấu tầm cỡ thế giới mà Canada sẽ đăng cai, rằng Canada đã chào đón gia đình anh như thế nào khi họ phải tìm nơi ẩn náu sau cuộc nội chiến đẫm máu ở Liberia; rằng hành trình đưa anh từ một trại tị nạn ở Ghana, qua Edmonton, đưa anh đến với bóng đá chuyên nghiệp như thế nào. Đối với Davies, Canada chính là quê hương của anh.

Mặc dù được ngợi ca là “cầu thủ xuất chúng”, “người hùng dân tộc”, nhưng chàng trai trẻ ấy vẫn giữ được đôi chân mình trên mặt đất. Trong trí nhớ của Davies, không còn hồi ức về trại tị nạn ở Ghana nơi anh được sinh ra. Anh chỉ luôn khắc ghi và thấu hiểu nỗi kinh hoàng mà cha mẹ mình phải đối mặt ở Liberia. Davies luôn biết ơn số phận đã trao cho anh những cơ hội để vươn lên và trở nên khác biệt. Bob Lenarduzzi nhận xét: “Cuộc đời của Davies chả khác nào một bộ phim, giữa bối cảnh chiến tranh và bom lửa, cậu ấy và gia đình đã vượt qua tất cả để đến với chúng tôi. Và giờ đây, Davies lại đặt chân lên thêm một nấc thang mới nữa, khi chơi bóng cho đội bóng vĩ đại như Bayern Munich. Với nghị lực phi thường của cậu ấy,  tôi tin, câu chuyện cổ tích này sẽ còn được viết tiếp thêm nhiều chương nữa…”.

Dịch nhiều đoạn từ bài gốc “Alphonso Davies: From refugee camp to Bayern Munich, via Edmonton and Vancouver Whitecaps” đăng tải trên “bundesliga.com”

You may also like...