Cầu thủ đá bóng, “bao nhiêu tiền cho đủ ?”

Vài ngày trước, cầm tờ báo trên tay, trong tôi lẫn lộn cảm xúc khi hay tin, Lương Xuân Trường gặp phải chấn thương dây chằng chéo trước, và sẽ phải nghỉ thi đấu trong ngót nghét 1 năm tới đây. Tôi không tiếc thương cho Xuân Trường, bởi lẽ, đã dấn thân vào nghiệp quần đùi áo số, chấn thương là điều không thể tránh khỏi. Có những vinh quang, có những khoảnh khắc được tung hô, trọng vọng, thì cũng phải có bản lĩnh chấp nhận những lúc làm bạn với đớn đau, với nạng chống, với vật lí trị liệu. Nhưng có lo cho Xuân Trường không ? Có, rất nhiều.

“Debut” trong màu áo U19 Việt Nam năm 2014, cùng các đồng đội của mình tạo thành hiện tượng gây sốt toàn quốc, đánh dấu thời khắc chuyển mình quan trọng của bóng đá Việt Nam, tạo tiền đề cho những thành công sau này. Sự nghiệp chuyên nghiệp 5 năm qua của Xuân Trường tưởng như còn non trẻ, nhưng đã trải qua đủ mọi thăng trầm. 5 năm, đối với đời người thì đó là khoảng thời gian không quá dài. Nhưng với đời cầu thủ mà nói, họ đã đi qua gần 1 nửa chặng đường sự nghiệp…

Có người bạn trong lúc cùng xem bóng, quay sang hỏi tôi rằng: “Sao mà cầu thủ kiếm được nhiều tiền quá vậy, tiêu làm sao cho hết ?”. Tôi thầm nghĩ: trên đời này, thực điều gì cũng có cái giá của nó.

Sinh mệnh bóng đá của 1 cầu thủ tựa như dãy bậc thang dài vô tận. Đã chấp nhận bước lên những nấc thang đầu tiên, thì chỉ còn cách tiến bước về phía trước mà không ngoảnh đầu lại, rồi sau đó hoặc sẽ trượt ngã về điểm xuất phát, hoặc sẽ dừng chân khi đã đạt đến một ngưỡng nhất định, không bao giờ tới đích. Bởi cái đích cuối cùng chẳng ai có thể định nghĩa. Trở thành cầu thủ xuất sắc nhất Việt Nam ? Hay thế giới ? Hay vĩ đại nhất lịch sử ? Điều đó phụ thuộc vào mục tiêu phấn đấu của mỗi người. Bóng đá vẫn xoay vòng xoay vô tận của nó, và từng cầu thủ chỉ là những hạt cát nhỏ bé giữa sa mạc mà thôi.

Hàng năm, có hàng triệu đứa trẻ được sinh ra, và trong đó cũng có hàng triệu đứa bé đam mê bóng đá trên thế giới. Nhưng ước mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp không đủ chỗ cho tất cả. Chỉ có một số ít trong đó vượt trội hơn tất thảy, là những người được các CLB, các học viện lựa chọn. Và tất nhiên, trong số này không phải tất cả đều có thể tiến lên bóng đá chuyên nghiệp.

Thế đấy, chỉ sau vài đợt sàng lọc, số lượng đã chẳng còn lại bao nhiêu.Thực tế, cầu thủ trẻ là những món hời tương lai của CLB, và chỉ những sản phẩm ưu tú nhất mới được chăm lo rồi “xuất xưởng”. Chướng ngại cản trở sự phát triển của các cầu thủ trẻ là rất nhiều, đặc biệt ở một đất nước đang phát triển như Việt Nam. Từ môi trường sống, cách giáo dục tới những tệ nạn lứa tuổi thiếu niên, chưa kể tới những yếu tố ảnh hưởng trực tiếp như chấn thương, không thể tiến bộ thêm, thể hình thể lực không có sự cải thiện. Cứ thế, số lượng rơi rớt trên con đường hiện thực hóa giấc mơ chuyên nghiệp nhiều không kể xiết. Kể cả khi tưởng như đã chạm tay vào thứ ma lực “mơ hồ” mang tên danh vọng rồi, thì chỉ cần chút xoay vần thời cuộc, liệu còn mấy ai được người đời nhớ mặt gọi tên.

V-League hẳn nhiên không phải, hoặc chưa phải là giải đấu hấp dẫn, đủ sức đại diện và là niềm tự hào cho nền bóng đá của cả một quốc gia, mặc dù nhờ những hiệu ứng tích cực, thời gian qua V-League đã nhận được nhiều sự quan tâm hơn đáng kể, nhưng giữa hàng ngàn cậu bé đã đặt chân tới hạng đấu cao nhất Việt Nam, phần lớn những cái tên vẫn còn quá xa lạ với NHM bóng đá cả nước, rất nhiều trong số họ vẫn phải chiến đấu với gánh nặng cơm áo gạo tiền. Chính vì thế mà chiếc vé lên các Đội Tuyển trở thành tấm vé thông hành cho không chỉ niềm tự hào được khoác lên mình màu cờ sắc áo tổ quốc, mà còn cho tên tuổi cá nhân cầu thủ ấy được biết tới rộng rãi hơn, những cơ hội từ các đội bóng khác, về mức lương thưởng đãi ngộ, cũng vì thế mà cao hơn.

Nói đến đây, có lẽ chẳng còn mấy người còn nhớ nổi tên 1 nửa đội hình ĐT U20 Việt Nam đã tham dự World Cup U20 thế giới mới chỉ 2 năm trước. Lọt vào tới giải đấu danh giá nhất hành tinh dành cho lứa tuổi U20, những cái tên được săn đón ngày ấy, bẵng đi một thời gian, thứ hào quang mong manh đó rồi cũng vỡ tan như bong bóng xà phòng. Những Phí Minh Long, Hồ Tuấn Tài,… vẫn còn rất trẻ, nhưng họ đã đi vào miền kí ức xa xăm nào đó mà chẳng còn ai buồn nhắc tới nữa. Phận đời, phận nghề cầu thủ “ngắn chẳng tày gang” vì lẽ đó.

Quay lại với câu chuyện của Xuân Trường. Anh không chỉ là 1 cá nhân, mà còn là đại diện cho cả thế hệ mới của bóng đá nước nhà, là gương mặt vàng tiêu biểu cho những cầu thủ trẻ đi lên từ sự quy củ, giáo dưỡng một cách chuyên nghiệp, để từ đó cho ra lò những chàng trai vừa biết đá bóng, vừa có kiến thức, hay nói ngắn gọn là “tài đức vẹn toàn”, chuẩn mực cả trong lẫn ngoài sân cỏ. Anh là nhân chứng cho bước chuyển mình thần kì của bóng đá Việt Nam. Trận thua Indonesia đáng quên ở Mỹ Đình năm 2016, anh là số ít cầu thủ chơi nổi bật, gây ấn tượng mạnh với NHM và giới truyền thông. Sea Games 29 trên đất Malaysia, Xuân Trường cùng U22 Việt Nam bị loại tủi hổ ngay từ vòng bảng. Nhưng chỉ chưa đầy nửa năm sau, kì tích Thường Châu đã được viết lên bởi U23 Việt Nam cùng HLV Park Hang Seo, với Xuân Trường là thủ quân và là một trong số những người chơi hay nhất giải đấu đó. Rồi thành công cứ thế nối tiếp nhau trong gần 2 năm qua, và ở đâu, anh cũng ghi những dấu ấn của mình trong những chiến tích lẫy lừng ấy.

Từ tận cùng thất vọng đến tột đỉnh vinh quang, ở tuổi 24, Xuân Trường đều đã đi qua, nhưng có lẽ trong mơ, anh cũng không bao giờ nghĩ chấn thương dây chằng quái ác sẽ xảy đến với mình. Nó đến đúng vào giai đoạn mà năng lực của Xuân Trường đang bị đặt dấu hỏi về sự chững lại, nó đến kéo theo ám ảnh về hình ảnh người đồng đội Tuấn Anh đã phải vật lộn với đau đớn đến thế nào, nó dự liệu trước một sự nghiệp có thể sẽ không bao giờ có thể trở lại đỉnh cao phong độ trước đó. Xuân Trường chắc chắn đủ bản lĩnh để nhận thức và vượt qua tất cả những điều đó. Những chê bai, chỉ trích chẳng làm anh mảy may quan tâm, những thử thách nơi xứ người không thể làm anh nhụt chí, những đỉnh cao phía trước của bóng đá Việt Nam vẫn luôn còn một chỗ chờ Xuân Trường trở lại. “Sau cơn bĩ cực đến hồi thái lai”, hoặc vững chí bền gan tôi luyện chờ ngày tỏa sáng rực rỡ, hoặc mãi chỉ còn là những mảnh hồi ức đẹp trong tim NHM, tất cả tùy anh lựa chọn. Thiết nghĩ, cầu thủ bóng đá, tiền nhiều đấy, nổi tiếng đấy, nhưng những gì họ phải trải qua, liệu có mấy người nhìn thấy và thấu hiểu. Rồi đến khi chúng ta lại dõi theo bước chân của những thần tượng mới, những ngôi sao sân cỏ mới, những vì sao băng đã từng lấp lánh lướt qua, liệu mấy ai còn nhớ đến ?

Bóng đá, suy cho cùng chỉ là một trò chơi với những người tiêu khiển, nhưng với họ, đó là cả cuộc đời.

Và tiền thì cũng không mua nổi ước mơ chơi bóng.  

 

You may also like...