Chiếc áo đẹp nhất…

Khoảnh khắc mà bố tôi lấy chiếc áo ra khỏi hộp quà tặng cho 2 anh em, tôi đã ước rằng, mình có thể mặc nó mãi mãi…

Khi chiếc hộp lần đầu tiên được chuyển tới nhà của chúng tôi ở Thuỵ Sỹ, chúng tôi đã rất tò mò không biết trong đó chứa đựng điều gì. Thú vị hơn, trên nắp hộp nơi có đóng dấu xuất xứ, tôi thấy dòng chữ “ Địa chỉ gửi: từ Croatia”. Đó chính là nơi mà chúng tôi gọi là quê hương, nhưng đó cũng chính là nơi mà cả tôi và anh trai đều chưa từng 1 lần đặt chân tới.

Chúng tôi nói tiếng Croatia khi ở nhà. Ở Thuỵ Sỹ, quanh khu phố mà tôi sống có rất nhiều người Croatia, nhưng với tôi, Croatia vẫn là nơi nào đó rất mơ hồ. Bố mẹ tôi đã rời khỏi Croatia khi mà chiến tranh nổ ra vào năm 199, và chúng tôi chẳng bao giờ quay lại nơi đó 1 lần nào nữa. Tôi và anh trai Dejan đều được sinh ra ở Thuỵ Sỹ. Croatia mà chúng tôi biết chỉ thông qua báo đài, những bức ảnh cũ của bố mẹ và những cuộc nói chuyện qua điện thoại của họ về tình hình ở Croatia mà chúng tôi tình cờ nghe được.

Thật sự không dễ dàng gì với 1 đứa trẻ để có thể hiểu được những điều gì đang xảy ra ở Balkans. Bố mẹ tôi không bao giờ kể cho tôi nghe về chiến tranh, cũng dễ hiểu thôi, chả ai muốn nói về điều tồi tệ đó cả. Tôi vẫn nhớ họ đã khóc một vài lần khi họ nói chuyện với ai đó ở Croatia qua điện thoại. Trong tôi có 1 cảm giác như …. tôi không biết phải diễn tả ra sao. Kiểu như là 1 cơn ác mộng chăng? Tôi nghĩ chúng tôi thật may mắn, chúng tôi đã ở vùng an toàn, nơi mà chiến tranh không thể chạm tới. Nhưng dù khoảng cách có là bao xa, chúng vẫn “chạm được tới” tâm trí của bố mẹ tôi. Có quá nhiều bạn bè và người thân của họ phải ở lại phía sau khi họ rời đi, bởi thế mà họ cũng đã đánh mất rất nhiều người thân yêu và quan trọng đối với họ.

Tôi nhớ rằng khi mà tôi chỉ khoảng 4 hay 5 tuổi gì đó, tôi đã xem tin tức trên TV, tôi đã nhìn thấy những bức ảnh và những thước phim về chiến tranh, đêm đó tôi trằn trọc trên giường và nghĩ rằng: “ Thật không thể hiểu nổi! Sao nó có thể xảy ra cơ chứ?”.

Trước khi Croatia tuyên bố giành lại độc lập, đội tuyển quốc gia của chúng tôi đã được thành lập và chơi nhiều trận trước đó. Tôi nghĩ rằng điều này đã đủ cho các bạn thấy rằng bóng đá có ý nghĩa lớn lao như thế nào đối với chúng tôi, đối với bất kỳ quốc gia nào, thật sự, dù cho chúng ta đang sống ở đâu đi nữa. Vì thế, khoảnh khắc mà bố tôi mở chiếc hộp và lấy ra hai chiếc áo sọc caro đỏ-trắng của đội tuyển bóng đá Croatia cho tôi và anh trai…. thật sự  như có một sức mạnh lớn lao truyền tới tôi. Giống như là, đúng, chúng tôi cũng là một phần của Croatia.

Chúng tôi mặc những chiếc áo đó đi ngủ và mặc chúng tới trường vào những ngày sau đó. Chúng tôi hoàn toàn không hề có ý định cởi chúng ra. Thật tuyệt, chúng tôi đang được mặc áo của tuyển bóng đá Croatia với những ô caro đỏ trắng kì diệu. Chúng tôi muốn sở hữu thêm 10 cái áo giống như thế để không phải mặc thêm bất kỳ 1 chiếc áo nào khác nữa.

Khi bắt đầu chơi bóng, tôi đã không mặc lên mình chiếc áo của Croatia. Tôi lựa chọn khoác áo cho quê hương thứ 2 của mình – Thuỵ Sỹ. Thành thật mà nói,… tôi đã nhiều lần khoe với mọi người rằng: “Tôi là người Thuỵ Sỹ”. Và điều đó khiến tôi phải đón nhận những ánh nhìn ngờ vực: “Ở Thuỵ Sỹ có cái tên là Ivan Rakitic sao?”. Nhưng tôi sinh ra và lớn lên ở đó, tôi đi học trường ở Thụy Sỹ, và bạn bè tôi đều là người Thuỵ Sỹ.

Tôi đã rất tự hào khi được khoác lên mình chiếc áo của tuyển trẻ Thuỵ Sỹ trong những năm đầu tiên lên tuyển chơi bóng.

Nhưng càng lơn dần, tôi càng cảm thấy phần sâu thẳm lớn lao nhất nơi trái tim mình vẫn luôn thuộc về Croatia. Mãi là như vậy.

Vài năm sau khi chiến tranh kết thúc, cả gia đình tôi cuối cùng cũng có thể quay trở lại Croatia. Khi chúng tôi đặt chân trở về nơi này, chiến tranh đã trở thành 1 điều gì đó bị quên lãng, không một ai còn nhắc về nó nữa. Giống như thể, chúng tôi phải quên nó đi, để tiếp tục tiến về phía trước.

Chuyến thăm quê hương Croatia gợi nhớ cho tôi về Mohlin – thị trấn nơi tôi sinh sống ở Thuỵ sỹ. Có rất nhiều người Croatia cũng chuyển đến thị trấn này giống như gia đình tôi những năm về trước, trong kí ức tuổi thơ của tôi thì ở đó có rất nhiều nhà hàng Croatia. Năm 1998, khi tuyển Croatia lần đầu tiên được tham dự giải bóng đá lớn nhất hành tinh World Cup, thị trấn nơi gia đình tôi sinh sống ngập trong sắc cờ của Croatia, mọi người đều cuồng nhiệt và hân hoan hơn bao giờ hết. Dù cho chúng tôi đang ở nơi xứ người cách quê hương mình gần 1000 cây số.
Trong suốt giải đấu WC 1998, gia đình tôi theo dõi Croatia từ Thuỵ Sỹ, chúng tôi, với bố, khoác lên mình  chiếc áo đấu của Croatia và chúng tôi không được phép trò chuyện trong suốt khoảng thời gian trận đấu diễn ra. “ Chúng ta sẽ bàn về trận đấu sau, giờ thì hãy tập trung xem nhé” – bố tôi đã nói với 2 anh em như vậy.

Nếu bạn hỏi bất kỳ 1 người Croatia nào về trận tứ kết giữa Croatia và Đức, họ chắc chắn đều nhớ chúng như in. Tại sao có thể quên được cơ chứ? Chúng tôi chỉ chính thức được công nhận như là 1 đội tuyển quốc gia vào năm 1992, và 6 năm sau chúng tôi đã tự tin đối mặt với đội tuyển Đức trong trận tứ kết của giải đấu lớn nhất hành tinh mà lần đầu Croatia được tham dự. Bố tôi đã quá hạnh phúc, tôi chưa từng thấy ai “cuồng” bóng đá và giành nhiều tình cảm cho bóng đá giống như ông bố Luka của tôi. Bố tôi đã chọn 1 công việc trong ngành xây dựng khi chúng tôi chuyển tới Thuỵ Sỹ. Ông ấy là một người đàn ông bản lĩnh. Khi còn trẻ, ông ấy cũng mang trong mình ước mơ được chơi bóng đá, ông ấy từng chơi ở vị trí tiền vệ cho một vài đội bóng thuộc giải Croatia.

Sau khi Croatia đánh bại những người Đức, tất nhiên, bố của chúng tôi đã thực sự mãn nguyện. Có quá nhiều lúc tôi cảm thấy như tôi đang được sống trong giấc mơ của cả của bố và của tôi. Bố tôi từng thi đấu chuyên nghiệp ở Bosnia trước khi ông quyết định chuyển cả gia đình tới Thuỵ Sỹ để có 1 cuộc sống tốt hơn. Vì chúng tôi, ông đã chấp nhận từ bỏ giấc mơ của bản thân. Tôi hạnh phúc khi giờ đây có thể viết tiếp giấc mơ còn dở dang của ông trên chính đôi chân của mình. GIờ đây, khi đã lớn tuổi, bố tôi chỉ có đam mê duy nhất, đó là làm mọi cách để tận hưởng những trận đấu có sự góp mặt của con trai mình.

Bóng đá và đất nước Croatia có ý nghĩa quá lớn lao với ông. Và khi tới thời điểm tôi buộc phải đứng giữa hai lựa chọn, chơi cho Thuỵ Sỹ hoặc là Croatia, tôi thậm chí có thể nghe được tiếng bước chân lo lắng phía ngoài cánh cửa của bố khi ông biết tôi đang nói chuyện với HLV của ĐTQG Thuỵ Sỹ.

Thật thành mà nói, đã có 1 khoảng thời gian tôi quả quyết được chơi bóng cho ĐTQG Thụy Sỹ là ước mơ lớn nhất của đời mình. Tôi chưa bao giờ nghĩ nó là điều khó thực hiện. Tôi ở đây để cống hiến cho bóng đá Thuỵ Sỹ. Tôi xem đó như quê hương mình. Nhưng 1 ngày nọ, Slaven Bilic và chủ tịch liên đoàn bóng đá Croatia  đã tới và xem màn trình diễn của tôi. Chúng tôi sau đó đã có 1 cuộc gặp.

Nói chuyện cùng huyền thoại bóng đá Croatia như Slaven, tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi ông ấy. Slaven là người anh hùng trong trái tim tôi từ thuở bé. Nhưng trong thời khắc đó, ông ấy không hề gán cho tôi bất kì 1 áp lực nào về việc phải chọn lựa, ông ấy chỉ nói cho tôi về kế hoạch của mình cho đội tuyển và mong muốn rằng tôi sẽ tham dự và trở thành 1 phần của kế hoạch đó.

“Hãy đi với tôi” – Slaven nói – “ Hãy đi và chơi cho đội bóng của đất nước chúng ta. Chúng ta sẽ cùng nhau chơi thứ bóng đá đẹp đẽ nhất”.

Trong tâm trí tôi lúc bấy giờ, tôi đã nghĩ ngay lập tức rằng: “ Tôi sẽ đi cùng ông ấy”. Thực sự, Slaven đã truyền cho tôi quá nhiều sự tự tin và nhiệt huyết.

Tôi nên nói thế nào về Slaven nhỉ ? Ông ấy là 1 trong số những người quan trọng nhất trong sự nghiệp bóng đá của tôi. Không chỉ là 1 HLV, ở khía cạnh 1 con người bình thường, ông ấy có gì đó rất khác biệt. Ông ấy có thể khiến bạn muốn gắn bó và chơi bóng cùng ông ấy mãi mãi. Và bạn sẽ nỗ lực để làm những điều đó 1 cách tốt nhất có thể. Bởi vì bạn luôn nghĩ: “ Chết tiệt, người đàn ông này có thể làm mọi thứ vì bạn.”

Nhưng ngay cả khi ngồi cùng với Slaven và lắng nghe những điều ông ấy nói, tôi biết tôi không thể đưa ra quyết định của mình 1 cách chóng vánh. Thuỵ Sỹ đã cho tôi quá nhiều. Vậy nên tốt hơn hết là tôi nên dành thời gian để cân nhắc về cả 2 lời đề nghị dành cho mình. Mùa giải của tôi với Basel đã kết thúc, tôi đã ở nhà 1 thời gian để nghỉ ngơi  trước khi bắt đầu hành trình tới Đức để chơi cho Schalke 04. Quyết định chơi cho tuyển quốc gia nước nào đã trở thành gánh nặng với tôi trong suốt thời gian dài. Tôi cần phải cân nhắc thật kĩ trước khi tới Đức. Tôi muốn bắt đầu với 1 CLB mới với tâm thế hoàn toàn thoải mái,  tập trung và không phải vướng bận bất cứ điều gì.

Ngồi trong phòng, tôi vẫn không thể quyết định được tôi nên lựa chọn như thế nào. Tôi nhớ lại quá khứ và mường tượng ra tương lai phía trước, tôi nghĩ về tất cả những người xung quanh mình, về nơi tôi đã sinh ra, đã ở và cả những nơi tôi đến. Sau tất cả, tôi như nhìn thấu được ước muốn sâu thẳm trong trái tim mình.

Tôi nhấc điện thoại lên và quay số.

Cuộc gọi đầu tiên của tôi là với HLV của Thuỵ Sỹ. Tôi đã là 1 phần của đội trẻ Thuỵ Sỹ trong phần lớn sự nghiệp bóng đá của mình cho tới nay, vậy nên đối với tôi HLV thực sự là 1 người có ý nghĩa lớn lao với tôi, vì thế mà tôi gọi cho ông đầu tiên. Tôi giải thích với ông ấy rằng tôi sẽ chơi cho Croatia. Tôi nói rằng đó không phải là 1 quyết định chống lại Thuỵ Sỹ, đó chỉ đơn giản là 1 quyết định mà tôi muốn dành nó cho Croatia. Sau đó, tôi gọi cho Slaven. Hiển nhiên, ở đầu dây bên kia ông ấy đã vui mừng đến nhường nào.

“Tôi sẽ đi cùng ông. Tôi muốn cống hiến cho Croatia”.

Slaven nói với tôi rằng, tất cả những người dân Croatia sẽ rất tự hào vì có tôi, đừng bận tâm tới bất kỳ 1 điều gì khác, cứ tận hưởng và hết mình với bóng đá.

Suốt thời gian những cuộc gọi đó, tôi vẫn nghe văng vẳng tiếng bước chân của bố ngoài hành lang.

Khi tôi mở cửa, bố chỉ đứng nhìn tôi. Tôi không hề nói với ông về quyết định của mình, ông cũng không gặng hỏi, ông chỉ nói rằng không quan trọng rằng tôi lựa chọn thế nào, ông ấy sẽ luôn ủng hộ tôi. Đó là khoảnh khắc xúc động và thiêng liêng với cả hai chúng tôi.

Vì thế, tôi quyết định trêu đùa ông 1 chút, tôi nói:

“Con vẫn sẽ tiếp tục chơi cho Thuỵ Sỹ.”

“Ồ thế à” – bố tôi nói – “Oke, điều đó cũng thật tốt”.

“Không phải đâu” – Tôi cười lớn – “ Con sẽ chơi cho đội tuyển Croatia”.

Bố tôi bắt đầu bật khóc, nước mắt ướt đẫm hai khoé mắt đã vương đầy nếp nhăn.


Tôi đã nghĩ về bố, về khoảnh khắc đó rất nhiều lần, cả sau này khi tôi đặt chân đến Croatia. Tôi biết bố rất mong muốn được ở đây giống như tôi, được xỏ chân vào đôi giày mà tôi đang mang. Và tôi biết rất nhiều người dân Croatia cũng mong muốn như vậy. Có thể được chơi bóng và cống hiến cho đất nước của mình – đó là điều thiêng liêng nhất mà không từ ngữ nào có thể diễn tả được.

Những người Croatia rất đặc biệt. Họ có những nét tính cách rất đặc trưng. Khi tôi ở trên sân với những người đồng đội, đứng trước hàng ngàn hàng vạn những khán giả, những người ủng hộ chúng tôi, nó giống như kiểu, bạn không bao giờ muốn trận đấu kết thúc cả. Giống như,.. tôi không biết,.. tôi muốn dành cho họ những cái ôm thật chặt hoặc điều gì đó lớn lao. Bạn sẽ không bao giờ muốn rời đi. Bạn muốn chơi mỗi ngày và muốn ra sân mỗi ngày cũng họ. Bạn muốn làm cho họ hạnh phúc.

Thật buồn cười, tôi đã trưởng thành hơn nhiều so với khi còn là 1 đứa trẻ, lúc mà chiếc hộp được chuyển tới nhà tôi. Nhưng tới bây giờ, tôi vẫn chưa bao giờ muốn cởi bỏ chiếc áo Croatia trên người ra.

Có 1 sự áp lực cùng với màu áo ấy, nhưng đó lại là áp lực tốt dành cho tôi. Tôi muốn cho cả thế giới biết Croatia có thể làm được những gì. Tôi muốn tiếp nối sự nghiệp cầu thủ giống những Slaven và Davor Suker, trở thành niềm tự hào của người dân Croatia,

Tôi nghĩ chúng tôi vẫn đang tiếp tục chứng minh cho thế giới thấy những gì chúng tôi có thể làm. Màn trình diễn với Hy Lạp là trận đấu tuyệt vời và đáng nhớ nhất của chúng tôi trong vòng 5-6 năm. Tôi đã nói với những người anh em của mình trong phòng thay đồ: “Hãy cứ tiếp tục cố gắng nhé !”.

Luka Modric và tôi nhìn nhau giống như thể: “Ồ chúng ta có cùng suy nghĩ đấy. Tại sao chúng ta không làm điều này sớm hơn?”.

Các bạn biết đấy, gia đình bé nhỏ của tôi cũng lớn lên ở các đất nước khác nhau. Vợ tôi là người Tây Ban Nha, và chúng tôi đang nuôi nấng hai cô con gái ở Barcelona. Thật đặc biệt khi những cô con gái bé nhỏ của tôi cũng có những trải nghiệm tuổi thơ  giống như tôi đã từng – ở 1 đất nước khác và nhìn nhận cuộc sống theo những khía cạnh khác. Và những cô công chúa nhỏ của tôi, chính là những fan hâm mộ cuồng nhiệt nhất của tôi, chắc chắn là vậy.

Vì vậy trước khi những giải đấu tiếp theo bắt đầu, tôi đã đặt 1 đơn đặt hàng đặc biệt…

Một hôm, tôi trở về nhà, trên tay cầm theo hộp quà tặng cho hai cô con gái nhỏ. Đúng rồi đấy. Đó chính là 2 chiếc áo của đội tuyển Croatia.

Thật hạnh phúc, khi chúng nói với tôi rằng, bọn con luôn muốn mặc những chiếc áo này bên mình…

Và đương nhiên tôi hiểu lắm cảm giác của chúng thế nào.

You may also like...