CLB Nam Định: Câu chuyện tình của những ngày xưa cũ…

Họ không có sức hút lớn như Hoàng Anh Gia Lai, không có lực lượng dồi dào như Hà Nội FC, cũng không có nhà tài trợ kim cương như TP Hồ Chí Minh, Thanh Hóa… thế nhưng đây lại là đội bóng được đón xem nhiều nhất tại V-League mùa này. Cái tên Thiên Trường luôn là điểm đến có sức hút bậc nhất mỗi cuối tuần của giải đấu, và nó gắn liền với cái tên Nam Định. Sức hút của đội bóng này, không gì khác nằm nguyên vẹn trong hai chữ: “bản sắc”.

Nhắc đến Nam Định là nhắc đến một trong những cái nôi đầu tiên của bóng đá Việt Nam, một đội bóng có truyền thống nhất nhì cả nước, cùng hàng trang lịch sử qua nhiều thế hệ cầu thủ. Những Văn Sỹ, Văn Dũng,… sau này là lứa Lương Phúc, Trung Kiên,… rồi đến Đức Dương, Trọng Lộc,… rồi Danh Ngọc, Mạnh Dũng, Nhật Nam,… và bây giờ là những cầu thủ trẻ như Hạ Long, Sỹ Minh, Hữu Qúy,… bao năm nay Nam Định vẫn tôn thờ một cách chơi, một chất rất riêng không lẫn với bất cứ đội bóng nào khác. Kể cả khi bóng đá Việt Nam đã bước lên chuyên nghiệp từ lâu, khi nhìn vào đội bóng Thành Nam, ta vẫn có thể thấy thấp thoáng dư vị của một thời xưa cũ, một thứ bóng đá như món ăn quen thuộc đã hằn sâu vào ý thức mỗi con người nơi đây, để rồi thứ “lửa” nhiệt huyết được nung nấu ấy lại truyền sang cho những cậu bé chân trần chơi bóng, mà giờ đây họ chính là nòng cốt của đội bóng đá Nam Định. Nếu ví bóng đá Việt Nam như một cô gái ngày càng trẻ trung, xinh đẹp, thay da đổi thịt, thì bóng đá Nam Định cứ như chàng trai chân phương, chẳng có gì ngoài mang trong mình tình yêu nhiệt thành không bao giờ thôi vương vấn.

Từ xưa đến nay, Nam Định chưa bao giờ được đầu tư mạnh vào bóng đá. Các cầu thủ có người thậm chí còn coi bóng đá chỉ như nghề tay trái của mình. Từ khoảng 15-20 năm về trước, khi bóng đá Việt Nam chập chững bước lên chuyên nghiệp, những đội bóng bắt đầu mạnh tay vào chuyển nhượng như Hoàng Anh Gia Lai, Hà Nội ACB, Đồng Tâm Long An,… Nam Định vẫn nép riêng vào một góc, sử dụng một lối chơi mang trong mình thứ bản sắc rất riêng, mà linh hồn chính là những cầu thủ mang dòng máu Nam Định trong đội bóng. Họ không chơi tiểu xảo như Thanh Hóa, không quyết liệt như Sông Lam Nghệ An, cũng không chơi kĩ thuật như Hà Nội bây giờ, Nam Định là kết hợp của tất cả những điều đó. Lối chơi của đội bóng Thành Nam, là sự nhiệt tình trong từng đường bóng, là ngời cao ý chí chiến đấu, là không bao giờ bỏ cuộc,… Đã từng có lúc Nam Định chính là lá cờ đầu của bóng đá Miền Bắc tại giải VĐQG. Có ai quên được cuộc đua song mã lí thú giữa Sông Đà Nam Định – Hoàng Anh Gia Lai những năm 2003-2004, có ai quên được SVĐ Chùa Cuối năm xưa hay sau này là Thiên Trường, luôn là chảo lửa “đi dễ khó về”, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng với các đội khách đến đây. Thời điểm ấy, mỗi cuối tuần của những người con yêu bóng đá ở cái xứ này, đơn giản là một ngày hội thực sự.

Nhưng rồi mọi thứ đều phải có sự chuyển mình, cả xã hội, trong đó bóng đá cũng không phải là ngoại lệ. Các doanh nghiệp sở hữu các CLB, vung tiền mua cầu thủ, ngoại binh hòng đạt được kết quả tốt trước mắt, thậm chí không tạo điều kiện cho những cầu thủ trẻ do đội bóng tự đào tạo được ra sân. Nam Định cũng không nằm ngoài vòng xoáy ấy, chỉ tiếc là mọi chuyện lại đi theo hướng tiêu cực. Với ngân sách eo hẹp của đội bóng, các trụ cột cứ lần lượt rời đi để đến những chân trời mới, những người mới được đôn lên chưa bắt kịp với guồng quay mới, vấn đề lương bổng không được giải quyết triệt để, hàng loạt vấn đề nảy sinh nơi thượng tầng… Các cầu thủ thậm chí còn phải vừa đá vừa trông ngóng từng đồng lương ít ỏi của mình.

Khán giả vẫn nhiệt tình như thế, tiếng trống của bác Thuyết vẫn vang rền trên khán đài, chỉ có điều dự cảm về một tương lai u uất lại ngày càng cận kề. Trong cuộc đua kim tiền với công cụ là trái bóng tròn, Nam Định chỉ như những “người muôn năm cũ”. Như 1 lẽ tất yếu, không thay đổi thì sẽ bị đào thải. Năm 2010, Nam Định chính thức xuống hạng trong niềm tiếc nuối của cả nước, cùng với sự giải thể của Thể Công trước đó, kí ức về một miền bóng đá hào hùng trước kia chính thức lùi vào dĩ vãng. Câu chuyện về đội bóng Nam Định chỉ còn lại trong niềm thương nỗi nhớ của nhiều người. CLB ngày càng đi xuống, thậm chí có những lúc Nam Định đã phải chơi ở giải Hạng Nhì. Hàng tuần CLB vẫn thi đấu trên sân, nhưng nắng Thiên Trường chẳng còn buồn le lói, mây đen bao phủ lấy đội bóng Thành Nam. Ngoại trừ những CĐV cực kì trung thành, còn lại chỉ lướt qua sân vận động với cái nhìn tiếc nuối đầy hoài cổ.

Nói vậy tưởng như sự “máu” của người dân Nam Định đã không còn, nhưng đã là bản sắc rồi, thì thứ tình yêu bóng đá ấy vẫn luôn âm ỉ trong tiềm thức những con người nơi đây, chỉ đợi dịp để có thể bùng lên thành những ngọn đuốc sáng. Hiếm có nơi nào như cái thành phố này, cả một vùng đất nơi trung tâm thành phố đắt đỏ, lại đặt chình ình cả một sân vận động với cái tên thân thương sân “Quảng Trường”, hàng ngày thu hút hàng nghìn những thanh niên, cậu nhóc, người làm công sở, thậm chí cả những người cao tuổi tới chơi bóng, từ sáng tới tối, nói cười không dứt. Như một nét văn hóa thú vị của người Nam Định, cao hơn đó còn là biểu tượng cho tình yêu bất diệt với trái bóng tròn của con người nơi đây. Hóa ra, thành phố này, vẫn còn “yêu” bóng đá lắm, dành nhiều tình cảm với nó lắm,…

Sau cơn mưa trời lại sáng, với những kế hoạch cụ thể và rõ ràng, CLB Nam Định đã dần trở lại, mạnh mẽ hơn, gan lì hơn,… Những chiếc bóng áo vàng trên sân đã thực sự trở lại, đồng thời tưới mát thứ tình yêu bóng đá cho những tâm hồn cuồng nhiệt nơi đây tưởng như đã khô cằn. HLV Nguyễn Văn Sỹ trở lại, gây dựng đội bóng với lực lượng các cầu thủ trẻ tài năng, đầy nhiệt huyết. Trận thắng Viettel đem về chiếc vé lên chơi V-League cho Nam Định sau ngót nghét gần chục năm biến mất trên bản đồ bóng đá Việt Nam, chính là sự tưởng thưởng cho sự cố gắng không biết mệt mỏi của đội bóng, cho niềm tin bất diệt vào ngày trở lại của toàn thể người hâm mộ. Ngày hôm ấy, nắng vàng ươm phủ đầy mặt hồ Vị Hoàng, trải dài trên khắp các ngả đường dẫn về Thiên Trường, hòa cùng nụ cười niềm vui của hàng chục ngàn con người mong ngóng giây phút chiến thắng đã từ rất rất lâu, tiếng trống của bác Thuyết vang rền khắp bốn phía khán đài, như lời khẳng định cho sự trở lại của cả một nền bóng đá tưởng như đã chìm vào quên lãng. Chiều hôm ấy, thực đẹp lắm !!!

Suốt mùa giải V-League vừa qua, Nam Định không ồn ã, không hợp đồng tiền tỉ, không đánh bóng mình trên báo chí, lặng lẽ với cuộc chiến trụ hạng. Họ bền bỉ, can trường với mục tiêu ấy, quyết đấu từng trận như thể trận đấu nào cũng là “chung kết”. Song hành với đó là tình yêu cuồng nhiệt, luôn bên cạnh đội bóng của hàng ngàn, hàng ngàn người hâm mộ luôn dõi theo và ủng hộ cho từng bước chạy trên sân của thầy trò HLV Nguyễn Văn Sỹ. Được điểm mặt chỉ tên là đội bóng gần như chắc một chân xuống hạng ngay từ đầu mùa, mấy ai ngờ được giờ đây Nam Định mới chính là những người đang nắm quyền tự quyết trong tay. Niềm tin với những người dân Thành Nam là không bao giờ cạn, với mỗi cầu thủ cũng vậy, và mong rằng đội bóng của HLV Nguyễn Văn Sỹ sẽ lại một lần nữa can trường, chân cứng đá mềm để giữ lại giữa cả V-League xô bồ, phức tạp, một thứ bóng đá cuồng say, si mê, đầy bản sắc cùng những người hâm mộ tuyệt vời nhất cả nước, bởi họ xứng đáng có được điều đó…

Thứ hai, 8/10/2018, sân Cần Thơ, NHM cả nước đều mong Nam Định chiến thắng…

 

You may also like...