Công Phượng và những chuyến đi: “Du học” hay “Du lịch” ???

V-League mùa giải tới sẽ chào đón sự trở lại của một cái tên rất được mong chờ – tiền đạo Nguyễn Công Phượng. Anh sẽ tới thi đấu cho CLB TP Hồ Chí Minh trong vòng nửa năm, sau khi đội bóng thành phố mang tên Bác đã quyết định mua lại hợp đồng của chàng tiền đạo xứ nghệ từ CLB Sint-Truidense ở giải VĐQG Bỉ.

Đã vài tháng kể từ khi Nguyễn Công Phượng của chúng ta đến Bỉ gia nhập đội bóng thuộc giải VĐQG nước này Sint-Truidense, thế nhưng cũng như những lần xuất ngoại trước đây, thời gian chủ yếu của Công Phượng vẫn chỉ là đánh bóng băng ghế dự bị, tập luyện cùng  đội trẻ và giúp đội bóng chủ quản tăng lượng follow 1 cách chóng mặt trên mạng xã hội,… Vậy, những lần viễn xứ của chàng tiền đạo xứ Nghệ phải chăng chỉ toàn nhận lại thất bại ? Công Phượng còn lại gì sau những chuyến đi như vậy?

Ra mắt cùng tuyển U19 Việt Nam và U19 HAGL từ đầu năm 2014, Công Phượng chính là cái tên tiêu biểu nhất cho thế hệ tạo nên cơn sốt có 1 không 2 trong lịch sử bóng đá Việt Nam. Lần đầu tiên có 1 đội bóng trẻ được yêu mến nhiều đến thế, được trao gửi niềm tin nhiều đến vậy. Trong số đó, Công Phượng hẳn nhiên là người được kỳ vọng nhất. Sau số phận dang dở của kỳ tài Văn Quyến, sau vinh quang đã tắt từ lâu của thế hệ vàng Công Vinh, Vũ Phong năm 2008,… lòng yêu bóng đá cháy bỏng của NHM Việt Nam tưởng như đã hóa thành những tâm hồn cằn cỗi, nay mới lại được tưới mát trở lại, bởi những cú solo đi bóng từ giữa sân, những pha ghi bàn đẹp mắt từ đôi chân của Công Phượng. Kỳ vọng càng nhiều, áp lực càng lớn. Nếu như ở showbiz có Sơn Tùng M-TP, thì trong bóng đá cũng có Công Phượng. Điểm chung giữa họ, đều là những người Việt trẻ đầy tài năng, nhưng phải gánh chịu muôn phần sức ép từ bốn bề dư luận và xã hội, chỉ bởi họ là những gương mặt tiêu biểu đại diện cho thế hệ của mình.

Thật may, khi cả 2 cùng biết đạp phăng đi những áp lực, không quan tâm đến thị phi xung quanh, nỗ lực vươn lên từ chính nội tại bền bỉ của bản thân, để giờ đây chúng ta có 1 ngôi sao ca nhạc hàng đầu Việt Nam, và 1 tiền đạo chủ lực của ĐTQG. Hành trình bóng đá Việt Nam trong 5 năm trở lại đây, những thất bại, những chiến tích, những giọt nước mắt của tiếc nuối và của cả niềm tự hào chiến thắng, nơi đâu cũng có bóng dáng Công Phượng. Nhiều người còn thừa nhận rằng, Quang Hải có thể là cầu thủ hay nhất Việt Nam hiện giờ, nhưng người có thể cùng trái bóng, làm người xem phải nín thở khi dõi theo, có thể đem tới mọi cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố cho NHM, chỉ có Công Phượng mà thôi.

Năm 2015, các tài năng lứa 1 của học viện HAGL – JMG lần lượt được xuất xưởng ra nước ngoài thi đấu. Ngoài Công Phương đến Mito Hollyhock chơi ở J-League 2, hai người đồng đôi Tuấn Anh và Xuân Trường cũng đến Nhật Bản và Hàn Quốc thi đấu. Tuy nhiên Công Phượng vẫn là cái tên được quan tâm nhất. Lần đầu tiên, có 1 cầu thủ khiến cho hàng triệu cổ động viên quê nhà dõi theo đến tận miền Hokkaido xa xôi để nghe ngóng từng hồi tin tức. Người ta quan tâm đến tất cả về anh, từ chấn thương vai vẫn còn dai dẳng, từ những buổi phải ra đường đi phát tờ rơi, đến những lần hiếm hoi được điền tên trong danh sách thi đấu,… Phải đến gần nửa năm sau, tức tháng 5/2016, Công Phượng mới lần đầu được ra sân trong 1 trận đấu chính thức. Không để lại nhiều dấu ấn. Anh kết thúc 1 năm ở Nhật trong cảm giác trống trải của nhiều cổ động viên. Phượng phải chăng đã phí hoài thời gian? Một chuyến đi chẳng đem lại điều gì cho một cầu thủ trẻ? Tài năng được kỳ vọng nhất của bóng đá Việt Nam chỉ sang Nhật để phát tờ rơi hay sao?

Nhưng không. Phượng đã trả lời lại tất cả những hoài nghi bằng phong độ tuyệt vời khi trở về nước. Ngay lập tức, anh trở thành đầu tàu dẫn dắt cả Hoàng Anh Gia Lai chinh chiến ở V-League. Liên tiếp trong 2 mùa giải 2017, 2018, Công Phượng luôn là một trong những tiền đạo nội chơi ổn định và có hiệu suất ghi bàn tốt nhất. Con số 23 bàn thắng ghi được sau 2 mùa giải chơi cho Hoàng Anh Gia Lai thực sự đáng nể nếu đem so với bất kì cái tên nào khác. Vẫn còn đó những pha dẫn bóng đảo trụ thuần thục, lướt phăng qua hàng phòng ngự đối phương làm dậy sóng cả bốn phía khán đài, nhưng tất cả đã được tiết chế và gọn gàng hơn rất nhiều, kĩ năng đưa ra quyết định xử lí ngày một quyết đoán và chính xác, khả năng dứt điểm tiến bộ hơn xưa,… Phượng vẫn là trụ cột ở cả CLB lẫn trên ĐTQG, và là tài năng sáng giá hàng đầu của bóng đá nước nhà.

Sau thành công cùng ĐTQG Việt Nam ở Asian Cup 2019, Công Phượng lại một lần nữa thử sức ở nước ngoài. Bến đỗ lần này là Incheon United, CLB đang thi đấu ở K-League, giải đấu số 1 Hàn Quốc. Hành trang được hun đúc sau những năm tháng rèn luyện và thi đấu đã giúp anh có sự hòa nhập tốt hơn rất nhiều so với lần xuất ngoại đầu tiên. Đặc biệt, việc chơi ấn tượng ở Asian Cup trong vai trò tiền đạo mũi nhọn, đương đầu với những cầu thủ phòng ngự hàng đầu Châu Á đã tăng thêm tự tin rất lớn cho anh. Phượng được ra sân nhiều hơn so với hồi ở Nhật Bản, và những gì anh đã thể hiện được, xứng đáng được ghi nhận phần nào. Cả kỹ chiến thuật, thể hình và thể lực của Phượng đều đã có sự hoàn thiện đáng kể, chỉ đáng tiếc rằng, ở Incheon, lối chơi chung của đội bóng này không thực sự phù hợp với phong cách chơi bóng ngắn, kỹ thuật của Công Phượng.

Kết thúc 4 tháng ngắn ngủi ở Hàn Quốc, tuy nhiên Phượng vẫn chưa muốn dừng lại hành trình của mình ở đây. CLB Sint-Truidense của Bỉ, một trong những nước có nền bóng đá phát triển nhất ở Châu Âu quyết định chiêu mộ tiền đạo xứ Nghệ. Có thể đội bóng nước Bỉ muốn đánh bóng tên tuổi ở thị trường màu mỡ Đông Nam Á bằng bản hợp đồng Công Phượng, có thể đây chỉ là những năm tháng “học việc” mà bầu Đức muốn trao thêm cho Công Phượng, nhưng hẳn sâu trong ý chí của anh, vẫn là quyết tâm thể hiện bản thân ở mức cao nhất. Tuy vậy, phải nhìn nhận một sự thật rằng, trình độ của cầu thủ Việt Nam so với mặt bằng chung Châu Âu vẫn chưa thể nằm cùng 1 hệ quy chiếu, huống chi Công Phượng còn chơi ở hàng tiền đạo, nơi lĩnh xướng cả đội bóng, vị trí dành cho những cái tên xuất sắc và xứng đáng nhất, hẳn nhiên Phượng chưa thể ngay lập tức đạt tới trình độ đó.

Chỉ duy nhất một lần được ra sân từ băng ghế dự bị, rõ ràng những tháng ngày ở Bỉ không phải là màu hồng với Công Phượng. Nhưng có hề gì, khi một người với ý chí và nghị lực bền bỉ như anh sẽ chẳng hề mảy may quan tâm tới điều đó. Được đi, được tập luyện, được tiếp xúc ở môi trưởng bóng đá đỉnh cao, đó đã là những vinh dự quá lớn đối với một cầu thủ Việt Nam rồi. Và sau cùng, thì dẫu có thế nào, ĐTQG Việt Nam vẫn luôn chờ Công Phượng trở về đóng góp, Bóng đá Việt Nam vẫn sẽ tự hào về anh, và cổ động viên cả nước vẫn sẽ giành cho anh một chỗ trong trái tim của mỗi người. 

You may also like...