Danielle De Rossi: Đội Trưởng tương lai cùng giấc mơ Scudetto không bao giờ chạm tới…

Cuối mùa giải này, De Rossi đã tuyên bố anh sẽ rời câu lạc bộ duy nhất của mình, nơi anh từng chơi bóng và cống hiến sau 18 năm phục vụ, 615 trận đấu cùng Giallorossi. Ngày hôm đó, mưa đổ trắng trời thành Rome…

Thời gian anh khoác áo Roma là một kỉ lục thực sự, khi nó chỉ kém một huyền thoại khác của Roma, Francesco Totti, người đã chơi 786 lần cho đội bóng áo bã trầu. Nhưng không giống như “Hoàng tử” Totti, De Rossi chưa bao giờ có cơ hội nâng cao dù chỉ một lần danh hiệu Serie A, mặc dù đã rất nhiều lần anh cùng Roma chạm tay gần tới nó hơn bao giờ hết.

Đó là khi De Rossi và Roma đã 9 lần về nhì trong tổng số 17 mùa giải anh chơi cho câu lạc bộ. Đáng buồn thay khi chỉ 1 năm trước khi De Rossi được lên đội một Roma, Giallorossi đã giành Scudetto thứ 3 trong lịch sử. Anh – người đấu sĩ kiên cường và quả cảm nhất của thành Rome – dường như là dấu gạch nối rõ nhất cho bước chuyển mình của Serie A, trong thời kì mà nó dần đánh mất vị thế giải đấu số 1 thế giới của mình vào tay NHA, cho sự thăng trầm của AS Roma, cho thời kì đen tối nhất rồi tới mốc son chói lọi của ĐTQG nước này…

Gennaro Gattuso trong dáng hình “Capitano Futuro”

Rome, thủ đô nước Cộng hòa Italia là một viện bảo tàng khổng lồ, là trung tâm văn hóa – lịch sử của toàn nhân loại, khi mang trong mình bao kiệt tác để đời của nền nghệ thuật thế giới, từ cổ đại cho đến thời kỳ phục hưng. Nhắc đến biểu tượng của Rome là nhắc đến Đấu trường Colosseum, là nhắc đến Đền Pantheon, là Vatican nơi Giáo hoàng ngự trị, là đài phun nước Trevi với huyền thoại ném một đồng xu xuống nước để được trở lại Rome một lần nữa. Sống giữa một trung tâm tôn giáo vĩ đại như vậy, nhưng người Rome vẫn như hàng tỷ người khác trên khắp địa cầu, vẫn phát cuồng vì một thứ “tôn giáo” khác mang tên “bóng đá”. Môn thể thao vua chia Rome làm hai nửa đối nghịch: đỏ – AS Roma và xanh – Lazio. Roma có vẻ may mắn hơn khi ở thời buổi kim tiền ngày nay, họ vẫn có thể trình làng cho giới bóng đá không phải một mà đến hai biểu tượng về lòng trung thành. Thời của Francesco Totti vừa qua, thời của De Rossi đã đến.

Nếu Totti là đứa con cưng của Rome, là biểu tượng của cái đẹp, là chàng hoàng tử long lanh không tì vết, với kĩ thuật chơi bóng thượng thừa, những đường chuyền và bàn thắng làm nức lòng các CĐV, thì De Rossi, lại đẹp theo cách rất riêng: vẻ đẹp của một đấu sĩ thực thụ, sẵn sàng bảo vệ những điều tốt đẹp nhất đối với mình.

Ngày 23 tháng 8, trận lượt về vòng play-off UEFA Champions League 2016, Roma tiếp FC Porto trên sân nhà với lợi thế là trận hòa 1-1 tại Dragão ỡ lượt đi. Dù phải nhận bàn thua sớm nhưng mọi chuyện rõ ràng vẫn trong tầm kiểm soát của Giallorossi. Cho đến khi De Rossi tặng cho Maximiliano Pereira một cú đạp bằng gầm giày ngay trước mắt trọng tài Szymon Marciniak. Vị vua áo đen người Ba Lan không ngần ngại cho tay vào túi quần và rút ra một chiếc thẻ đỏ cho đội trưởng của Roma. Anh ôm đầu, “gã trọc” Luciano Spalletti cũng ôm đầu, cả hai đều biết mọi thứ đã kết thúc với Roma, vị vua Francesco sẽ không được tận hưởng bầu không khí Champions League trong mùa giải cuối cùng trị vì ở thành Rome. Roma thua sấp mặt 0-3, kết thúc trận đấu với chỉ 9 người khi Emerson Palmieri cũng bị truất quyền thi đấu sau đó dù mới vào sân không lâu. Spalletti chắc chắn rất không hài lòng. Đây không phải lần đầu tiên, không phải lần thứ hai nữa. Cái cùi chỏ của De Rossi làm rách mặt Brian McBride của đội tuyển Mỹ hồi World Cup 2006, khiến anh phải chịu án treo giò và chỉ trở lại ở trận Chung kết. Anh đấm vào mặt Stefano Mauri vì bị kèm quá sát trong trận derby với Lazio năm 2012. Anh song phi cả hai chân vào Giorgio Chiellini khi Roma đối đầu Juventus hai năm trước.

De Rossi thậm chí còn tự nhận mình như là bản sao của Gennaro Gattuso. Liều lĩnh, quyết liệt, cứng cỏi, sẵn sàng vào bóng bất chấp hậu quả. Phỏng vấn với tờ Il Calciatore năm 2018, De Rossi thẳng thắn thừa nhận: “Tôi đã có khá nhiều thẻ đỏ trong sự nghiệp, và tôi phải thừa nhận rằng mình hoàn toàn xứng đáng với chúng”. Trên bắp chân phải của anh thậm chí còn xăm hình vẽ một người gậy đang thực hiện động tác xoạc vào chân đối thủ, nằm bao trong một biển hiệu cảnh báo hình tam giác. Tất cả như tóm gọn về phong cách chơi bóng của De Rossi một cách hoàn hảo.

Những thành công gọi tên anh cùng màu áo Azzurri

Chiếc thẻ đỏ vô duyên với McBride đã khiến De Rossi vắng mặt trong những trận cầu tiếp theo của Italia trong hành trình World Cup 2006 trên đất Đức, nhưng may thay, sự trở lại đúng trận chung kết của anh lại mang lại những dư vị ngọt ngào nhất. Vào sân thay người ở phút 61, De Rossi cùng Azzurri buộc người Pháp phải bước vào 2 hiệp phụ, rồi sau đó là loạt penalty cân não. Cầu thủ trẻ nhất trong màu áo Thiên Thanh năm đó, nhận trách nhiệm nặng nề trong lượt sút thứ 3. Đối đầu với thủ thành dày dạn kinh nghiệm Fabian Barthez, không ai nhận ra chút gì nao núng trên gương mặt cậu trai De Rossi. Và quả phạt đền thành công đó của anh đã góp phần mang về cho Italia danh hiệu World Cup lần thứ 4 trong lịch sử bóng đá nước này.

Có thể nói, De Rossi là một trong những tiền vệ đa năng nhất làng bóng đá trong khoảng chục năm trở lại đây. Anh có thể làm tốt mọi việc, từ phòng ngự cho đến tấn công. Anh đã nhiều lần đá trung vệ cho Roma và Azzurri, đặc biệt ở Euro 2012 là giải đấu đặc biệt thành công với De Rossi, dù Italia thảm bại 0-4 trước Tây Ban Nha ở trận Chung kết. Ở giải đấu đó, anh là 1 trong những cái tên xuất sắc nhất vinh dự nằm trong danh sách đội hình tiêu biểu. Có thể nói, những mốc son chói lọi nhất trong sự nghiệp thi đấu của De Rossi đều gắn liền với màu áo Thiên Thanh.

Hơn tất thảy, De Rossi là một người đàn ông đáng kính

Sân vận động Mapei – Città del Tricolore, thành phố Reggio Emilia, miền Bắc Italia ngày 26 tháng 10 năm 2016, phút 83 trận đấu giữa Sassuolo và AS Roma, Alessandro Florenzi tiếp đất không chuẩn sau tình huống tranh chấp với đối thủ. Anh chỉ vừa kịp nhảy cẫng lên một nhịp trước khi ngã rạp xuống sân đầy đau đớn. Tay trái ôm đầu, tay phải ôm gối trái. Kostas Manolas thẫn thờ chắp tay trước ngực, Leandro Paredes ôm lấy đầu mình, Radja Nainggola thúc giục bộ phận y tế nhanh chóng vào sân. Các cầu thủ Roma chứng kiến mọi việc và họ hiểu rằng chấn thương mà Florenzi gặp phải rất nặng…

Mọi chuyện về chấn thương của Florenzi có thể đã dừng lại một cách bình thường như vậy. Nhưng ngày hôm sau, nhà báo James Horncastle đã tweet một dòng trạng thái rằng, chính De Rossi đã ở cùng với gia đình Florenzi tại bệnh viện đến tận 4h sáng hôm sau, chỉ để chờ kết quả kiểm tra chấn thương của tiền vệ 25 tuổi. Sau đó, anh mới bị bắt gặp rời đi cùng một người bạn. Không cần nói cũng đủ hiểu truyền thông thế giới đã sửng sốt và thán phục thế nào trước hành động rất “người”, rất nhân văn đó của anh.

De Rossi trong trận đấu mạnh mẽ thế nào thì ngoài sân cỏ, anh sống tình cảm và rụt rè thế ấy. Không chỉ thức đến 4h sáng để chờ kết quả chuẩn đoán chấn thương của Florenzi, anh còn khiến mọi người thán phục khi đặt tấm huy chương vàng World Cup 2006 vào quan tài của người đàn ông vừa qua đời tên Pietro Lombardi, người phụ trách trang phục của đội tuyển Italia ở giải đấu trên đất Đức. Tham dự đám tang người bạn già của mình, anh đặt chiếc huy chương quý giá nhất đời cầu thủ của mình vào bên trong quan tài như một sự tôn trọng tuyệt đối với người đã khuất. La Gazzetta dello Sport đã viết vào thời điểm đó: “Sáng thứ tư, De Rossi đã hoàn thành buổi tập một cách khẩn trương và rời đi như thể anh ấy có một cuộc đính hôn quan trọng khác. Nhưng không, nơi anh ấy đến là Florence, để tham dự lễ tang của Pietro Lombardi, cựu nghệ sĩ người Ý, người đã qua đời ở tuổi 92.”

“Anh ấy đã rời khỏi buổi tập vào buổi sáng và bỏ chiếc huy chương vàng World Cup vào túi trước khi lái xe tới Florence. Ở đó, anh ấy đã chào bạn mình lần cuối và trao cho ông tài sản quý giá nhất của mình vào trong quan tài.”

Cùng đi ngược thời gian trở về năm 2006, Roma đang bị Messina dẫn 1-0. De Rossi có tình huống dùng tay đưa bóng vào lưới CLB đảo Sicilia. Vị trọng tài chính Mauro Bergonzi không nhìn thấy và vẫn công nhận bàn thắng. Chính De Rossi đã ra thanh minh với trọng tài, pha ghi bàn không được công nhận. Hiếm có một cầu thủ nào đủ dũng khí để làm điều như thế, chắc chắn !

De Rossi yêu Roma. Đó thậm chí còn hơn cả 1 tình yêu đơn thuần với CLB. Đó là tín ngưỡng. “Tôi là người Roma. Sinh ra ở Roma là một định mệnh. Và sinh ra trong một gia đình yêu AS Roma cũng vậy. Ông nội tôi yêu AS Roma. Bố tôi cũng yêu AS Roma. Chỉ có một thứ cảm giác lớn hơn niềm kiêu hãnh Roma chảy trong huyết quản của tôi, là nỗi sợ hãi khi không có Roma ở bên. Cảm giác tự hào về thành phố này quá đặc biệt. Ở đây tôi có rất nhiều bạn: những người tôi biết và những cổ động viên trên khán đài. Chúng tôi có cùng một đam mê, cùng một niềm tin, một câu chuyện. Chúng tôi vui buồn cùng một lý do. Chúng tôi chia sẻ những xúc cảm với nhau dù cho chưa hề gặp nhau một lần nào”.

Roma có thể mất “Hoàng tử bé” Alerto Aquilani, mất “nhạc trưởng” Miralem Pjanić, mất “vua Ai Cập” Mo Salah, nhưng họ không thể nào để mất những giá trị làm nên lịch sử của đội bóng. De Rossi là hiện thân của thứ giá trị đó. Roma đâu chỉ có Totti. Roma còn De Rossi. Các Romanista có thể yêu Totti hơn một chút vì anh là hiện thân của thứ bóng đá đẹp đẽ say đắm lòng người, vì anh mang scudetto về cho đội bóng. Nhưng với De Rossi, họ yêu anh bởi anh “người” hơn, bởi anh gần gũi với họ hơn, bởi anh luôn làm tất cả để đem lại chiến thắng cho đội bóng. Bởi vì cũng như Totti, anh là di sản vô giá của Roma. Họ không giống nhau, một người nghệ sĩ, người còn lại thì mạnh mẽ quyết liệt như 1 chiến binh thực thụ, nhưng thứ DNA mà họ mang là thứ DNA của người Roma.

Vì De Rossi và Roma là MỘT !

 

You may also like...