Đội Tuyển đá, xem bằng cả con tim thôi là đủ !

Tôi vốn không thích phân tích gì về lối chơi cũng như từng cá nhân khi Đội Tuyển Việt Nam thi đấu, đặc biệt là ở những giải lớn. Bởi những điểm yếu cố hữu lúc nào cũng vẫn xuất hiện như thế, không phải lúc nào cũng đến từ các cầu thủ, mà nhiều yếu tố khách quan khác nhau. Có nói dông dài thì mẫu số chung cũng chẳng thể khác được. Thể hình, thể lực của chúng ta chỉ có vậy, sao có thể đòi hỏi cao hơn? Sao có thể phân tích các cầu thủ Việt Nam như với các đội bóng ở Priemer League được? Sao không nhìn vào những điểm tích cực sau mỗi bước tiến của họ mà phải đi sâu vào bới móc lỗi lầm của từng cá nhân, đánh giá chiến thuật nọ kia của BHL… ???

Năm 2007 chúng ta để thua Iraq 2 bàn không gỡ một cách tâm phục khẩu phục. Hơn 10 năm sau cả hai quốc gia đều trình làng một thế hệ cầu thủ mới trẻ trung và tài năng thay cho các đàn anh, lần này chúng ta ép cho họ phải toát mồ hôi hột đến tận những phút cuối cùng, khiến cho HLV bên phía Iraq thậm chí không dám nhìn tận mắt tình huống sút phạt cuối trận, chúng ta tự tin dâng cao tấn công, sử dụng mảng miếng phối hợp một cách nhuần nhuyễn. Quan trọng hơn, sau trận đấu, đội tuyển đã làm cho NHM “được” quyền cảm thấy cảm thấy nuối tiếc về tỉ số chung cuộc, làm cho các “chuyên gia, nhà phân tích” có cái để mà nói với nhau, có cái để mà phân tích, chê trách,…

Văn Lâm mắc lỗi vị trí trong tình huống đá phạt cố định cuối trận ư ? Xin thưa pha bóng đó được thực hiện bởi một cầu thủ có thể nói đã tiệm cận ở “trình độ thế giới”, cùng với đó là sự may mắn hội tụ trong cú sút của anh ta. Phạt trực tiếp ở cự li 25-30m cách khung thành, được giao cho một chuyên gia đá phạt, tỉ lệ thành bàn của nó không khác nào một quả penalty. Văn Lâm chọn khóa một bên khung thành, còn góc bên kia đành nhờ… may rủi. Nếu anh ta thực hiện cú đá với 1 chút sai số nào đó, chúng ta sẽ có hi vọng. Nhưng không. Với cú sút của Adnan, sải tay của Văn Lâm có dài thêm 20cm nữa cũng đành chào thua. Những người chê trách thủ môn này, liệu có nhớ lại rằng, trước đây ở mỗi giải đấu lớn của ĐT Việt Nam, điều NHM mong mỏi duy nhất chỉ là đừng có mắc những lỗi ngớ ngẩn nơi vị trí gác đền, thế là hạnh phúc lắm rồi. Từ Tấn Trường ở AFF Cup 2010, Seagames 2009, Nguyên Mạnh tại AFF Cup 2014, 2016 đến Minh Long Seagames 2017, hay đến cả thủ môn kì cựu Dương Hồng Sơn, cũng chưa bao giờ làm cho người xem yên tâm trong những pha ra vào, phản xạ như Đặng Văn Lâm hiện giờ. Chưa dám nói Văn Lâm là 1 thủ môn đẳng cấp, nhưng có thể khẳng định anh là thủ môn đáng tin tưởng nhất mà bóng đá Việt Nam có được từ trước tới nay. Ô hay, vì anh chơi tốt rồi nên buộc phải hoàn hảo hơn nữa trong mắt những “anh hùng bàn phím” sao ?

Chúng ta nhắc đến Hồng Duy như là người đã mắc lỗi gián tiếp gây ra bàn thua vào những phút cuối giờ. Nhưng Duy đã làm hết sức có thể rồi. Hồng Duy là một wing-back với khả năng tấn công và leo biên cực tốt. Phòng ngự chưa bao giờ là điểm mạnh của cầu thủ này. Và ông Park đã mạo hiểm với canh bạc mang tên Hồng Duy. Tuy nhiên không vì thế mà Duy để lại quá nhiều khoảng trống sau lưng mình trong suốt 90 phút của trận đấu. Anh cày ải không biết mệt mỏi nơi hàng lang trái, lên công về thủ, và tình huống phạm lỗi trước vòng 16m50 ấy, chính là khi anh đã kiệt sức thật sự. Nhiều người bảo còn có Huy Hùng lót ngay phía trước kia mà, xin thưa khi bạn đã đạt đến giới hạn của thể lực rồi, thì sẽ chỉ còn chơi bóng bằng bản năng thôi, không còn đủ tỉnh táo để nhìn nhận tình huống xung quanh nữa.

Nói đến đây để thấy điểm yếu thể lực sức bền của chúng ta không thể đổ lỗi cho các cầu thủ, khi nguyên nhân khách quan vô cùng cơ bản đó là cơ địa của mỗi nước là hoàn toàn khác nhau. Hãy nhìn Nhật Bản thua ngược Bỉ 2-3 tại World Cup 2018 vừa rồi. Đó không phải là thất bại ở trình độ, năng lực cầu thủ, năng lực huấn luyện,… Đó đơn thuần là thất bại ở tố chất con người. Khi cách biệt về thể hình thể lực không thể san lấp, đẳng cấp của hai bên ngang ngửa, thắng thua gần như đã rõ. Và trận thua của chúng ta ngày hôm qua cũng với lí do tương tự như vậy.

Tất nhiên vẫn còn đó những vết sạn nơi các cầu thủ, mà thất bại lần này đáng để họ cũng như BHL rút ra được những bài học cho chặng đường phía trước. Duy Mạnh có thể chơi tốt cả trận đấu, nhưng chỉ trong 1s anh tưởng nhầm rằng mình đang sắm vai tiền vệ trung tâm, chứ không phải một trung vệ là đủ để khung thành của Văn Lâm phải trả giá đắt cho sai lầm ấy.

Xuân Trường đã chơi không hề tồi trong hơn 60’ có mặt trên sân, nhưng 1 cầu thủ chuyên nghiệp không thể chỉ chơi 60’ rồi lại phải ra nghỉ chỉ vì lí do thể lực được. Đội bóng không thể cứ luôn lãng phí 1 quyền thay người chỉ vì cá nhân nào đó được. Những cầu thủ như vậy, sao còn có thể tồn tại được ở bóng đá chuyên nghiệp, phải không Xuân Trường ?

Và Hà Đức Chinh, ông Park dường như vẫn chuộng mẫu trung phong có thể hình cùng với khả năng làm tường, để có thể vừa phòng ngự từ xa, vừa đồng thời ghim được hàng thủ đối phương lùi sâu hơn về phần sân nhà. Tuy nhiên có vẻ ông đã quá ư chiều chuộng Đức Chinh ? Một tiền đạo chỉ đạt hiệu suất 1 bàn/1 năm thì làm ơn, đừng lôi những ưu điểm khác của anh ta ra để bào chữa nữa, đó là một tiền đạo VÔ HẠI. Thiết nghĩ, nếu là Văn Toàn hoặc thậm chí cứ để một Công Phượng đã thấm mệt ở trên sân đi, ít nhất chúng ta còn có chút niềm tin rằng lúc nào đó bàn thắng sẽ đến…

Tất nhiên các cầu thủ hay BHL cũng sẽ chẳng đọc được những bình luận, bài viết, những mong mỏi mà chúng ta gửi gắm. Nên, việc của những người hâm mộ, cổ động viên chân chính, hãy xem bóng với con tim nhiệt thành nhất đi, hãy cổ vũ bằng tình yêu nước tận sâu trong đáy tim đi, dành cho một ĐTQG hay nhất từ trước tới nay !

You may also like...