ĐTQG Việt Nam: Trong nỗi nhớ Phan Văn Đức…

Kể từ đầu hành trình vòng loại World Cup cho đến nay, hãy điểm qua cách chúng ta ghi bàn vào lưới đối phương: 1 tình huống tỏa sáng của Quang Hải trong trận thắng Malaysia, tương tự là pha bóng tự làm tự ăn của Tiến Linh mới đây gặp UAE, 3 bàn thắng trong đó 1 từ quả đá phạt góc, 1 trên chấm phạt đền và 1 bắt nguồn từ tình huống cướp bóng rồi chuyền bóng chuẩn chỉnh của Trọng Hoàng vào lưới một Indonesia đang rối tung như canh hẹ, sẵn sàng phơi mặt trước bất kỳ đối thủ nào.

Điểm chung của chúng là gì ? Chúng ta không được thấy đó là kết quả của những mảng miếng tấn công từ đầu đến cuối, của những pha phối hợp nhóm, hay từ những chuỗi chuyền bóng từ 3 người, hoặc từ 3 lần trở lên. Một trận đấu, thì có thể là do đối thủ. Nhưng 5 trận đã qua, thì vấn đề ở chính bản thân chúng ta. Vậy, điểm khác biệt của ĐTVN ở vòng loại WC, so với những giải đấu trước đó như AFF, Asian Cup là gì ? Phan Văn Đức.

Ở đây, Văn Đức là mệnh đề để phổ quát vấn đề trong lối chơi của ĐTVN, chứ không phải khẳng định chắc chắn rằng, có Văn Đức, thì đội tuyển sẽ ghi được nhiều bàn thắng hơn. Không phải ngẫu nhiên mà cầu thủ xứ Nghệ chỉ vừa được biết đến từ giải U21 báo Thanh Niên, lại ngay lập tức được HLV Park Hang Seo chấm lên đội U23 đi Thường Châu chinh chiến, chiếm luôn suất đá chính trên hàng công, sau đó là ở cả ĐTQG. Không dẫn bóng tốt như Công Phượng, không tốc độ như Văn Toàn, xét về mặt tên tuổi lại càng thua xa 2 cầu thủ trên, nhưng Đức “cọt” lại đẩy lùi cả bộ đôi sáng giá của HAGL lên ghế dự bị để làm “phương án thay người chất lượng” cho mình. Tiền đạo sinh năm 1996 có gì mà lại được trọng dụng đến thế ?

Đó là Mindset, tạm dịch là tư duy chơi bóng, hay giải thích nôm na là, một cầu thủ sở hữu tư duy chơi bóng thông minh, chính là khi anh ta biết lúc nào đẹp nhất để chuyền, để sút, chuyền vào đâu, cho ai là hợp lí, sút lúc nào, khi nào cần sút thì thích hợp. Tình huống nào cần rê bóng, pha bóng nào nên phối hợp, đồng đội đang muốn nhận bóng bằng chân nào, bản thân phải đứng ở đâu, di chuyển ra sao thì sẽ mở ra được khoảng trống,…

Tất tần tật những thứ đó, Văn Đức có.

Chúng ta đã có Quang Hải để làm những điều không tưởng, vượt xa ý đồ phòng ngự của đối phương, Hùng Dũng để đi bóng xộc thẳng vào phòng tuyến đối thủ, Anh Đức, Tiến Linh sẵn sàng đội đầu hoặc làm tường cho những tình huống bóng hai, Tuấn Anh (trước đó là Xuân Trường) chia bài và tung ra những đường chuyền chết chóc. Mảnh ghép còn lại, chỉ cần là một người có thể chơi bóng cùng tất cả bọn họ. Không cầu kỳ, hoa mỹ. Văn Đức chính là cầu thủ chơi đơn giản nhất, mà hiệu quả cũng cao nhất.

Chúng ta đều yêu quý Văn Toàn, nhưng phải thẳng thắng thừa nhận, suốt 5 trận đấu được ra sân chính thức đã qua, chàng trai tóc trắng chưa một lần thể hiện thuyết phục. Khoảng trống mà Văn Đức để lại, chỉ dùng tốc độ là không đủ để lấp đầy. Nhược điểm khi cầm giữ bóng của Toàn rõ ràng tới mức, NHM đã dần không còn hy vọng nhiều vào một bàn thắng, hay đơn giản chỉ là một đường chuyền sáng nước được tạo nên bởi cầu thủ này.

Đáng nói ở đây, bước xử lí cuối cùng cũng như kỹ năng đưa ra quyết định kém của Văn Toàn (cũng như Công Phượng), đã có từ khi họ 18,19 tuổi, và cho đến giờ vẫn chưa có nhiều tiến triển. Cả hai có thể ghi bàn khi không ai ngờ tới, nhưng cũng có thể bỏ lỡ những tình huống mà một tiền đạo tốt bắt buộc phải hoàn thành. Hệ quả của điều này, là do lứa trẻ của HAGL bị đôn lên chơi ở V-League từ quá sớm, gồng gánh thành tích cả đội bóng từ quá sớm mà không hề có một người thầy đủ tốt, những đàn anh đi trước chỉ dạy. Bởi vậy cách chơi bóng theo bản năng đã ăn sâu vào máu của những chàng “nghệ sĩ” Gia Lai. Đôi khi, như Johan Cruyff đã nói, “chơi bóng đơn giản được mới là điều khó nhất”.

Tất nhiên, không thể quy chụp hết trách nhiệm của hàng công thiếu sắc bén lên một cá nhân duy nhất. Có nhiều nguyên nhân, cả chủ quan và khách quan cho vấn đề này. Hàng phòng ngự chắc chắn với quân số đông bên phần sân nhà phải được đánh đổi bằng việc có ít nhân lực trên hàng công. Sơ đồ 3-4-2-1 cần sự linh hoạt và bền bỉ khủng khiếp của hai cầu thủ chạy cánh, và nếu họ không đảm bảo được việc quán xuyến tốt cả mặt trận tấn công lẫn phòng ngự, không thể liên tục chồng cánh hay lên biên trợ công cho đồng đội, thì cũng khó trách cứ điều gì. Các đối thủ đều đã nghiên cứu kỹ lối đá của ĐTVN sau những thành công vang dội đạt được, khiến những mảng miếng cũng khó triển khai thành công. Và đôi khi, chủ trương ghi ít bàn, đó còn là tính toán của HLV Park Hang Seo, khi ông ưu tiên hơn cho việc không để thủng lưới, chứ không phải cố tạo ra nhiều cơ hội ăn bàn nhất có thể. Thật tốt là cho đến lúc này, các phép tính đó vẫn cho ra đáp số tuyệt vời.

Nhưng không phải lúc nào đội bóng của thầy Park cũng có thể chơi chủ động phòng ngự, không phải lúc nào những tình huống cố định cũng tạo ra thành quả mĩ mãn. Trong một thế trận đội tuyển chúng ta cần áp đảo, cần dâng lên tìm kiếm bàn thắng, hoặc đơn giản chỉ là sự nhuần nhuyễn, chỉn chu trong cách phối hợp tấn công, đừng để nỗi nhớ Văn Đức lại ùa về. Văn Toàn, và cả Công Phượng, đều có khả năng và mặt mạnh riêng của mình, thế nhưng, cải thiện được những điểm yếu của bản thân, mới có thể tạo nên một cầu thủ toàn diện…

You may also like...