Hà Nội FC: Có một Manchester City của Việt Nam !!!

Thế thì Pep Guardiola của Hà Nội là ai ? Nếu các bạn nghĩ đó là “người thầy nhã nhặn” Chu Đình Nghiêm thì xin thưa, không phải. Thực chất, người đã định hình một lối chơi hiện đại và có tổ chức của Hà Nội FC như hiện nay chính là HLV của… Than Quảng Ninh, ông Phan Thanh Hùng. Nhìn vào đội bóng đất Mỏ, chúng ta có thể dễ dàng bắt gặp những nét tương đồng đáng kể trong cách triển khai bóng với Hà Nội FC. Nhưng trong bài viết này, bỏ qua việc ai đã tạo ra nó, hãy tập trung xem xét những mảng miếng và yếu tố làm nên thành công của đội bóng Thủ Đô trong những năm gần đây, và theo người viết, là ở cả những năm sắp tới nữa.

Về cơ bản, sơ đồ 4-3-3 mà Hà Nội FC áp dụng đang ngày càng trở nên phổ biến trên thế giới, nếu không muốn nói, đây là sơ đồ “kiểu mẫu” mà hầu hết đội bóng nào cũng muốn áp dụng, vì tính cân bằng và linh hoạt của nó. Người đưa 4-3-3 trở thành chuẩn mực như hiện nay chắc chắn phải nhắc tới Pep Guardiola. Trước Pep, không ai chơi thứ bóng đá giống của ông. Sau Pep, ai ai cũng muốn chơi được thứ bóng đá mà ông đã trình diễn. Nhìn vào Hà Nội FC thời điểm hiện tại, không khó để nhận thấy cách chơi hiện đại ấy dựa trên nền tảng những cầu thủ chất lượng phù hợp với triết lí của đội bóng.

Đó là lối chơi bóng nhanh, ít chạm, triển khai bằng những đường chuyền ngắn từ tuyến dưới lên. Các “tam giác nhỏ” sẽ được tạo ra ở từng mét vuông trên sân nhắm mục đích luân chuyển bóng, kiểm soát nó và hướng về phía trước. Không vội vã mà chắc chắn, thanh thoát, và vẫn đảm bảo tính đột biến ở một phần ba sân đối phương. “Nguyên liệu” cho cách chơi này chính là những cầu thủ chất lượng và khéo léo bậc nhất V-League mà đội bóng thủ đô đang sở hữu. Văn Quyết, Quang Hải, Thành Lương, Hùng Dũng, Văn Hậu,… Cảm quan không gian tốt, bộ kĩ năng rê dắt cũng như chuyền bóng ổn định của hàng tiền vệ Hà Nội FC giúp cho đội bóng này luôn dễ dàng làm chủ khu vực trung tuyến trong các trận đấu của mình.

Với các đội bóng chơi 4-3-3 đặt nặng kiểm soát bóng, bộ ba tiền vệ trung tâm chính là chiếc chìa khóa quan trọng nhất, trong đó ảnh hưởng hơn cả lên khả năng tấn công của đội bóng chính là 2 tiền vệ trung tâm lệch cánh. Chúng ta đều đã biết cặp bài trùng Xavi – Iniesta đã thành công thế nào trong vai trò này ở giai đoạn cực thịnh của Barcelona. May mắn thay, dù ở đẳng cấp thấp hơn, nhưng Hà Nội FC cũng sở hữu 1 dạng cầu thủ  như vậy. Không ai khác đó chính là QBV Việt Nam 2018 Nguyễn Quang Hải. Đảm nhiệm vị trí tiền vệ lệch trái, khả năng cầm bóng, rê dắt, xoay sở trong phạm vi hẹp cũng như cảm quan không gian cực nhạy của cầu thủ này giúp lối chơi của đội bóng thủ đô trở nên linh hoạt và uyển chuyển hơn rất nhiều. Số bàn thắng mà đội bóng này ghi được bắt nguồn từ cánh trái, nơi có sự xuất hiện của Quang Hải, Văn Quyết, Văn Hậu cũng áp đảo so với bên cánh đối diện.  Ở khu vực đó, như triết lí của Pep ở Barca, không cần đến những ngoại binh giàu sức vóc, mà quan trọng là ở khả năng kết dính, thấu hiểu nhau trong cách chuyền và di chuyển. Khu vực mà Hà Nội FC tạo nên ưu thế khác biệt hoàn toàn so với phần còn lại của V-League ấy, chính là “Half-space” (hành lang trong).

Nhắc đến khu vực “Half-space”, có lẽ cũng không còn xa lạ gì với những người thường xuyên xem và tìm hiểu bóng đá thế giới. Nếu chia sân bóng thành 3 phần theo trục dọc, thì khu vực này chính là khoảng không gian ở giữa khu vực giữa sân và hai hành lang cánh. Rất nhiều những chiến lược gia xuất chúng trên thế giới đều phải thừa nhận rằng, đó là khu vực “màu mỡ” nhất để có thể tạo nên 1 pha tấn công nguy hiểm về phía khung thành đối phương. Những cầu thủ khai thác khu vực “Half-space” một cách hoàn hảo và hiệu quả nhất, có thể kể tới Lionel Messi, Coutinho hay David Silva,… Đó là khoảng trống mà họ có thể thoải mái nhận bóng giữa hai lớp phòng ngự của đối phương, sau đó đưa ra quyết định đi bóng hoặc tạo ra đường chuyền có tính sát thương cao. Để có thể “đánh chiếm” được những khoảng trống hữu hình trong khu vực này thực chất lại không đơn giản như vậy. Cảm quan không gian, độ nhạy bén cũng như quyết định xử lí của cá nhân ấy lúc “có bóng” và “không có bóng”, tất cả chúng tổng hòa lại mới có thể giúp anh ta khai thác được những điều đó.

Một khi đã làm chủ được khu vực “hành lang trong”, Hà Nội FC dễ dàng tạo ra được ưu thế về mặt quân số ở trong một phạm vi nhất định. Điển hình ở trường hợp này là hành lang trái theo hướng tấn công của họ, với sự góp mặt của Quang Hải, Văn Hậu, Văn Quyết (Thành Lương). Văn Quyết và Quang Hải luôn di chuyển, hoán đổi hai vị trí “số 8” và “số 11” cho nhau rất linh hoạt, tìm cách chồng biên đưa bóng xuống sát mép đường biên ngang rồi sau đó nhả ngược lại cho cầu thủ bên trong dứt điểm. Bài tấn công vô cùng cơ bản với những đội chơi bóng ngắn ở Châu Âu, mà đặc trưng nhất phải kể đến Manchester City. Ngoài Hải “con”, Văn Quyết cũng là một cầu thủ giàu kinh nghiệm, với kĩ năng khống chế, chuyền và xử lí bóng khá chắc chắn, cùng với đó là cảm quan chiến thuật thông minh. Hậu vệ biên chuyền bóng có ý đồ rõ ràng, lên công về thủ nhịp nhàng, tiền vệ có khả năng xoay sở trong phạm vi hẹp và đưa ra quyết định xử lí chính xác, tiền đạo cánh di chuyển thông minh, có tầm nhìn tốt, cùng 1 tiền đạo có bộ kĩ năng dứt điểm ổn định. Hà Nội FC sở hữu tất cả những nhân tố như thế. Ở cánh đối diện, Trần Văn Kiên hoàn thành rất tốt nhiệm vụ của 1 hậu vệ công thủ toàn diện, tuy nhiên, cầu thủ đá cánh được tin tưởng thời gian gần đây là Ngân Văn Đại ngoài thể hình và sức càn lướt mạnh mẽ, lại chưa thể hiện được nhiều điều trong lối chơi.

Một lí do quan trọng khác khiến cách tấn công này của Hà Nội FC tỏ ra vô cùng hiệu quả và tạo ra ưu thế về mặt quân số, đó là các đội bóng ở V-League hầu hết đều phòng ngự theo khối đội hình cố định. Rõ ràng lối chơi định hướng vị trí một cách linh hoạt của Hà Nội FC chính là “khắc tinh” của cách phòng ngự khu vực khá cứng nhắc này. Cụ thể, khi một đội bóng chơi 4-4-2, thì khi phòng ngự khối đội hình vẫn sẽ giữ nguyên là 4-4-2, chỉ là lùi sâu hơn về phần sân nhà. Thoạt nhìn thì có vẻ chắc chắn, nhưng thực chất khoảng trống dành cho những pha luồn lách, chồng biên của các cầu thủ nhỏ con bên phía Hà Nội FC là rất nhiều. Đáng tiếc như đã nói ở trên, đội bóng thủ đô chỉ đang triển khai tấn công tốt bên phía cánh trái, còn cánh phải, có thể do yếu tố con người không đảm bảo (Oseni chấn thương, Kebe chưa thực sự hòa nhập, Văn Đại còn nhiều hạn chế), vẫn chưa cho thấy hiệu quả rõ rệt. Tuy vậy, chỉ với một “cánh trái hoàng kim” cũng đủ để Hà Nội FC làm mưa làm gió ở V-League.

Trên bình diện Châu Á lại là một câu chuyện khác, ở đẳng cấp cao hơn rất nhiều, tuy nhiên có thể khẳng định rằng, Hà Nội FC sẽ còn “thống trị” V-League trong những năm tới, khi mà xu thế sử dụng dạng sơ đồ như 4-4-2 cổ điển với tiêu chí nhồi bóng cho cặp tiền đạo ngoại cao to phía trên tự làm tự ăn vẫn đang, và sẽ được các đội bóng áp dụng rộng rãi. Điều này, có thể đem lại kết quả thuận lợi trong những trận đấu nhất định, nhưng về lâu dài, hoàn toàn không có lợi cho việc phát triển tiềm năng của các cầu thủ Việt Nam. Đó cũng là một phần lí giải, vì sao dù có lúc phong độ ở đội bóng chủ quản không ổn định, nhưng những cầu thủ của Hà Nội FC và Hoàng Anh Gia Lai vẫn chiếm số lượng lớn trong mỗi đợt tập trung đội tuyển quốc gia.

You may also like...