Hãy là một người hâm mộ chân chính

“Bóng đá nữ Việt Nam” có lẽ đang là từ khóa hot nhất trong những ngày gần đây. Những thành công của các cô gái vàng, đặc biệt là chiếc HCV Sea Games vừa rồi đã thu hút rất nhiều sự ủng hộ của rất nhiều người dân Việt Nam, cũng như đã kéo theo sự quan tâm đến tình hình của bóng đá nữ hiện nay, khi giải nữ VĐQG của chúng ta đang không được quan tâm một cách đúng mức. Nhưng có một bộ phận người luôn tìm cách “bắt trend” hoặc biến những vấn đề tưởng chừng đơn giản trở nên phức tạp một cách khó hiểu….

SeaGames 2019 tại Philippines có thể coi là giải đấu có quy mô và sự chuẩn bị đậm chất “ao làng” nhất mà chúng ta từng biết. Cách điều hành, tổ chức nghiệp dư, không có nổi phòng họp báo tiêu chuẩn, và đặc biệt là mặt sân cỏ nhân tạo cứng và thô ráp có thể gây nên những chấn thương nghiêm trọng và những cơn đau dai dẳng cho các cầu thủ, đặc biệt là với các cầu thủ nữ.

Nhưng cũng chính kì SeaGames lần này, bất ngờ thay, lại có thể mở ra một trang mới cho bóng đá nữ Việt Nam. Bỏ qua những điều kiện thi đấu hết sức tồi tệ, những cô gái của chúng ta đã chiến đấu một cách quật cường để một lần nữa lên đỉnh ĐNÁ, và quan trọng hơn là đã đánh chiếm được trái tim của biết bao người hâm mộ nước nhà. Rất hiếm khi chúng ta thấy một màu đỏ được phủ rợp trên khán đài trong những trận đấu của đội tuyển nữ, và chưa bao giờ chúng ta có thể thấy được sự ủng hộ, cổ động lớn đến như vậy từ hơn 90 triệu dân Việt Nam.

Đó là điều đáng khích lệ, nhưng đừng biến nó thành một “facebook trend” một cách vô thưởng vô phạt. Tất nhiên ở đây, cái trend này đang tạm thời giúp ích các cô gái của chúng ta. Họ có thể nhận được một mức đãi ngộ tốt hơn so với mức tiền lương bèo bọt hiện tại. Một thực trạng buồn đang tồn tại: các nữ cầu thủ của CLB Thái Nguyên chỉ nhận được mức lương 3-4 triệu đồng/tháng. Với số tiền đó, họ còn chẳng đủ tiền ăn chứ đừng nói đến nhu cầu làm đẹp và sinh hoạt thường ngày khác. Sức ảnh hưởng của cộng đồng mạng, hay rộng hơn là người dân Việt Nam có thể giúp giải nữ VĐQG nhận được thêm nhiều tài trợ hơn. Nhưng về lâu dài, cái trend ấy có thể giết chết cả một thế hệ vàng của bóng đá nước nhà.

Một bộ phận những kẻ thiếu học thức luôn tỏ vẻ bác học với những comments vÔ cÙnG tRí tHứC ấy đã từng giết chết/ảnh hưởng đến sự nghiệp một số cầu thủ nước nhà. Thay vì cảm thông, an ủi những Phí Minh Long, Hồ Tuấn Tài, những kẻ bác học ấy lại dìm sự nghiệp của họ xuống tận vực thẳm bởi những lời lẽ hết sức vô học và tục tĩu. Và cả Đặng Văn Lâm nữa, nạn nhân đáng thương trong câu chuyện “chọn vị trí 30-70 hay 40-60 trong các tình huống đá phạt” của các HLV online. Liệu có gì đảm bảo điều đó sẽ không xảy ra với các nữ cầu thủ của chúng ta? Hãy nhìn cái đùi chi chít những chấn thương của hậu vệ Chương Thị Kiều ngày hôm qua và tự ngẫm rằng: các cô gái của chúng ta cần sự ủng hộ, cần một tình yêu chân thành, chứ không cần đến sự giả tạo, thảo mai của một bộ phận cộng đồng mạng.

Kết quả hình ảnh cho chương thị kiều

Hình ảnh đầy cảm động của hậu vệ Chương Thị Kiều

Trong vòng hai năm trở lại đây, cụ thể là từ sự xuất hiện của “phù thủy” Park Hang Seo, bóng đá nam VN mới đạt được những thành tựu đáng kể và bắt đầu tạo dựng được một vị thế nhất định ở cấp châu lục. Còn bóng đá nữ thì sao? Chúng ta vẫn luôn thuộc hàng “top tier” của bóng đá châu lục trong nhiều năm trở lại đây. Đội tuyển bóng đá nữ Việt Nam hiện đang xếp hạng 34 thế giới, xếp thứ 6 châu Á, một thành tích trên cả tuyệt vời với một nền bóng đá còn gặp nhiều khó khăn và chưa có cơ sở vật chất, hệ thống điều hành chuyên nghiệp trên tương quan với các nền bóng đá ở châu lục khác như Nhật Bản hay Australia. Từ HLV có công khai phá bóng đá nữ nước nhà – Chen Yun Fa (Trần Vân Phát) cho đến HLV Mai Đức Chung hiện tại, chúng ta đã giành được rất nhiều thành tích ấn tượng với 4 lần tham dự Asian Cup, 2 lần vô địch ĐNÁ (2017, 2019), 3 huy chương vàng SeaGames (2009, 2017, 2019). Thậm chí, chúng ta từng vào tới bán kết ASIAD 2014 và từng có lần đánh rơi suất tham dự World Cup vào năm 2015 một cách hết sức đáng tiếc. Đó là những số liệu thực sự biết nói, rằng những người phụ nữ Việt Nam, ở bất kỳ thời điểm nào, luôn xuất sắc, mạnh mẽ, đầy quyết tâm, họ cùng nhau kết nối, cùng nhau cống hiến cho màu cờ sắc áo, góp phần làm nên một dân tộc Việt Nam huyền thoại.

Các cô gái Việt Nam dưới thời HLV người Trung Quốc – Trần Vân Phát

Sở hữu bề dày thành tích đáng kinh ngạc như vậy, nhưng thật buồn khi các trận đấu của các cô gái vàng trong khuôn khổ giải nữ VĐQG của chúng ta lại không nhận được quá nhiều sự quan tâm từ khán giả nhà. Chẳng phải nhìn đi đâu xa, như chính chúng ta thôi, trong những trận đấu thuộc khuôn khổ giải trường cấp ba, giải đại học hay giải phủi, chỉ cần có người luôn theo dõi, cổ vũ, hò reo bên ngoài, các cầu thủ trên sân sẽ cảm thấy rất vui và có thêm được những động lực nhất định. Các nữ cầu thủ cũng vậy, vì suy cho cùng, họ đá bóng vì khán giả mà.

Rất nhiều người đã cố tìm những lí do để tự thỏa mãn bản thân, và một trong số đó là “bất bình đẳng giới”. Nhưng xin đừng lôi vấn đề bất bình đẳng giới để lí giải cho thực trạng này, và đấu tranh chống “bất bình đẳng giới” trong bóng đá là điều không thiết thực. Đâu phải chỉ ở Việt Nam, ở các nước có nền bóng đá phát triển, người dân cũng không quá quan tâm đến bóng đá nữ. Ada Hegerberg – QBV năm 2018 – thừa nhận ở Na Uy, các nữ cầu thủ không được chú ý, coi trọng, mặc dù bóng đá nữ ở đây còn đạt nhiều thành tích hơn cả bóng đá nam, đó cũng là một phần lý do cô giã từ đội tuyển quốc gia vào năm 2017. Ở Đức, đất nước có nền bóng đá nữ thuộc hàng top của thế giới, người dân cũng không mấy mặn mà chú tâm đến các cô gái, dù họ vô địch World Cup rất nhiều lần và người Đức từng có một Birgit Prinz ưu tú – một trong những cầu thủ nữ xuất sắc nhất mọi thời đại. Tôi nghĩ lý do ở đây là bóng đá nam nhìn chung được quảng bá rộng rãi hơn, tính chuyên môn, giá trị thương mại cao và quan trọng là, hấp dẫn hơn rất nhiều. Bóng đá nam xuất hiện và phát triển sớm hơn kéo theo những giá trị, những định nghĩa về cái đẹp đã gắn chặt vào tâm thức của mỗi người yêu trái bóng tròn. Những màn trình diễn đỉnh cao của các cầu thủ nam, từ rê dắt, sút xa, tắc bóng, không chiến,… đều toát lên sự mạnh mẽ, một khí chất đặc biệt có khả năng cuốn hút rất nhiều fan hâm mộ, điều mà bóng đá nữ đôi khi không thể có được, một phần cũng bởi những cấu tạo riêng biệt về mặt thể chất.

Và thêm một minh chứng cho sự vô lý của quan điểm “bất bình đẳng giới” mà một bộ phận người áp đặt, đó chính là bóng chuyền nữ. Một sự thật hiển nhiên ở Việt Nam là bóng chuyền nữ có sức lôi cuốn hơn bóng chuyền nam rất nhiều. Giải đấu VTV Cup được tổ chức thường niên thực sự là món ăn tinh thần không thể thiếu của biết bao người dân Việt Nam, và sức hút của nó thì không hề thua kém gì AFF Cup hay SeaGames. Những cái tên như Phạm Thị Yến, Bùi Thị Huệ hay Phạm Thị Kim Huệ thực sự là một phần kí ức đẹp đẽ với rất nhiều người hâm mộ. Có nhiều thứ, đừng nên suy nghĩ quá mức phức tạp, bởi điều đó vô hình chung có thể ảnh hưởng xấu đến nhiều khía cạnh liên quan khác, mà ở đây tôi không tiện nói ra.

Hãy là một người hâm mộ chân chính và dù ít dù nhiều, hãy đóng góp cho nền bóng đá nước nhà một cách tích cực – đó chính là thông điệp mà #toebongda muốn mang lại. 

Và chắc chắn rồi, không thể quên một lần nữa chúc mừng HCV thứ 6 của bóng đá nữ Việt Nam. Chúc mừng các cô gái vàng của chúng ta, niềm tự hào của hơn 90 triệu người dân Việt Nam.

 

You may also like...