Lionel Messi: Chúa sinh anh ra để viết nên kỳ tích

Chuyện kể rằng, giữa hàng chục triệu đứa trẻ đam mê bóng đá trên toàn thế giới, đôi đũa thần của Chúa sẽ chỉ vào một cậu bé trong đám trẻ đó, đúng, chỉ một mà thôi. Và cậu bé ấy, sẽ vượt trội hơn tất thảy, sẽ nhìn thấy những thứ trên sân bóng mà chẳng ai có thể thấy được, và sẽ làm nên những kì tích mà chẳng ai có thế làm được. Rosario miền bắc Argentina hơn 30 năm trước, có một cậu bé đã được Chúa gửi gắm số mệnh để trở thành vĩ đại. Cậu bé đó là Lionel Andres Messi.

Messi sinh ra tại Rosario, bên dòng Parana thơ mộng, trong một gia đình trung lưu khá giả. Khác với xuất thân từ những khu ổ chuột, lớn lên từ bóng đá đường phố như biết bao cầu thủ Argentina, Messi có một tuổi thơ yên bình hơn rất nhiều. Cậu có thể thoải mái với đam mê chơi bóng của mình, trong đội bóng địa phương mà cha cậu làm HLV. Với tài năng thiên phú có sẵn, Messi nhanh chóng được xem như một thần đồng bóng đá ngay từ khi mới chỉ 6 tuổi. Thế nhưng, khi lên 9, cậu bé lại bị chẩn đoán mắc phải chứng bệnh rồi loạn hóc môn tăng trưởng. Người ta nói rằng, có thể cậu sẽ chỉ đạt chiều cao tối đa khi trưởng thành chưa đến một mét rưỡi. Và đối với giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, đó như một nhát dao đâm xuyên qua trái tim non nớt của cậu bé chỉ mới vừa chớm nở tài năng chơi bóng.

Không chịu lùi bước trước số phận, Messi dần phải làm quen với những mũi tiêm to hơn cánh tay cậu, đều đặn hàng ngày như việc ăn cơm. Đau đớn, và đôi khi vượt quá cả giới hạn chịu đựng của một đứa trẻ. Những lúc ấy, chỉ khát khao mãnh liệt được chơi bóng mới có thể là liều thuốc giảm đau mạnh nhất, giúp Messi hiên ngang đương đầu với thử thách đầu tiên trong cuộc đời.

– Cháu sẽ lớn và cao hơn chứ ạ ?

– Đừng lo, cháu sẽ cao hơn cả Diego.

Bác sĩ Schwarstein đã đúng. Sau này Messi cao hơn Maradona hẳn… 4cm. Thế nhưng, vào thời điểm nền kinh tế Argentina đang gặp nhiều khó khăn khi đó, việc bỏ ra 900$ mỗi tháng để chữa trị cho một cậu bé mà tương lai thậm chí còn không biết có thể cao lớn được không chứ chưa nói đến việc trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, thực sự là điều điên rồ. Dĩ nhiên River Plate và Newell’s Old Boys đã từ chối điều ấy.

Thật may khi phía cuối đường hầm vẫn còn le lói tia sáng hi vọng. Bên kia Đại Tây Dương, những tuyển trạch viên của Barcelona bị ấn tượng bởi một cậu bé với cái chân trái ma thuật có thể làm mọi điều với quả bóng trong chân. Đội bóng xứ Catalan sẵn sàng chi trả toàn bộ tiền viện phí để đưa Messi tới La Masia. Và hành trình của Lionel Messi chính thức bắt đầu. Chưa đầy 10 tuổi, cậu bé ấy đã phải rời xa gia đình, quê hương để đến với trời Âu lạ lẫm, nơi hàng ngày phải trải qua luyện tập khắc nghiệt, cùng với đó là cắn răng chịu đựng những mũi thuốc tiêm, những buổi trị liệu, và khi đêm xuống, dòng nước mắt nóng hổi lại lăn dài ướt đẫm cả gối vì nỗi nhớ cha mẹ và những người anh em.

“Cậu ấy khi đó nhỏ thó và bé tí. Chúng tôi thậm chí còn không dám vào bóng quá mạnh vì sợ sẽ húc văng cậu ấy đi mất. Ngay cả HLV cũng dặn chúng tôi điều đó.” – Gerard Pique nhớ lại khoảng thời gian tập luyện cùng Messi ở học viện. “Tuy nhiên, có một điều chắc HLV cũng không biết rằng, kể cả có muốn, chúng tôi cũng chẳng tài nào lấy được bóng trong chân Messi.”

Barcelona và Lionel dường như sinh ra để dành cho nhau. Ở Catalan, thể hình chưa bao giờ là yếu tố quyết định đến tương lai của cầu thủ. Tư duy chơi bóng, kĩ thuật, cảm quan không gian, sự bền bỉ và quan trọng nhất là tinh thần không bao giờ bỏ cuộc mới chính là những thứ Barca cần. Lionel Messi hội tủ đầy đủ những phẩm chất đó. Đến Barcelona từ khi còn là một cậu nhóc, thứ văn hóa và bản sắc ở đây đã thấm nhuần trong huyến quản của chàng trai Argentina.

Messi thậm chí còn làm được hơn thế nữa. Sở hữu cái chân trái nhanh thoăn thoắt, bộ kĩ năng rê dắt bóng hoàn hảo, có cảm tưởng Messi và quả bóng như hai cá thể đang hòa làm một, ngay từ những bước chạy đầu tiên trên thảm cỏ Camp Nou, những Cules đã biết họ đang sở hữu trong tay viên ngọc quý của bóng đá thế giới. Chân trái hoàng kim của Diego Maradona thuở nào như lại hiện về trong từng pha đi bóng của Messi. Bàn thắng vào lưới Getafe tại Cúp Nhà Vua năm 2007 càng khẳng định chắc nịch cho điều đó. Từ dáng dấp đi bóng, cách qua người, đến tột đỉnh cảm xúc khi vượt qua cả cả thủ môn rồi dễ dàng đưa bóng vào lưới trống, Messi làm cả thế giới phải sửng sốt sau pha bóng đó. Với tư cách như truyền nhân của Maradona huyền thoại, nhưng Messi còn vượt xa cả danh xưng đó, để viết nên lịch sử của riêng mình, vươn tầm trở thành cầu thủ đương đại xuất sắc nhất thế giới.

Khoảnh khắc Messi được tung vào sân thay cho Ronaldinho đã là hình ảnh mang tính biểu tượng của Barca nói riêng và cổ động viên bóng đá trên toàn thế giới nói chung. Đôi chân của “Ảo thuật gia” người Brazil đã mỏi mệt, và giờ là lúc anh nhường bước cho một chàng trai thiên tài đến từ Nam Mỹ khác lĩnh xướng hàng công đội bóng xứ Catalan. Chính Ronaldinho đã kiến tạo để Messi ghi bàn thắng đầu tiên trong màu áo đội một, và trong giây phút chuyển giao đầy tính hoán dụ ấy, có lẽ Ronaldinho cũng không ngờ được rằng, chàng trai nhỏ bé kia rồi sẽ dẫn dắt Barca vươn tới những kì tích không tưởng trong lịch sử.

Khởi nguồn ở vị trí tiền đạo phải, Messi dần trở thành cái tên không thể thiếu trong đội hình xuất phát. Những bàn thắng đẹp mắt, những pha đi bóng như đâm xuyên qua hàng phòng ngự đối phương của Messi đã trở nên quá đỗi quen thuộc trên thánh địa Camp Nou. Nhưng phải đến mùa giải 2008/09, khi Pep Guardiola ngồi vào chiếc ghế HLV trưởng của Barca, thì tài năng của Messi mới được phát tiết vượt qua cả giới hạn mà người thường có thể nghĩ đến. Hành lang phải không thể là nơi để Messi phát huy tầm ảnh hưởng ở mức cao nhất, và Pep đã quyết định kéo anh vào chơi ở trung tâm đội bóng, như một tiền đạo ảo, có thể di chuyển khắp mặt sân, xuất hiện ở bất cứ đâu, đặt dấu giày trong mọi đường lên bóng của Barca. Butsquets có thể là trạm trung chuyển bóng tuyệt vời nhất, Xavi là thiên tài trong những đường chuyền bằng sự thông tuệ và chính xác ở mức tuyệt đối, Iniesta luôn sẵn sàng khuấy đảo bất kì hàng phòng ngự nào dù là kín kẽ nhất.

Nhưng tất cả sẽ trở nên vô nghĩa, tiki-taka hoàng kim sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu đi Lionel Messi. Những bàn thắng của anh mới là nguồn sống của đội bóng xứ Catalan, những pha đi bóng của anh mới đem tới tận cùng cảm xúc, và mỗi khi anh chạm bóng, người ta mới được sống trong cảm giác thăng hoa tuyệt đỉnh, khi chẳng ai có thể biết bức tranh nào sẽ được vẽ lên bởi đôi chân thiên tài ấy. Đi tới đâu, Messi gieo rắc nỗi sầu cho khung thành đối phương tới đó. Dù ở Tây Ban Nha hay trên bình diện Châu Âu, dù có cắt cử bao nhiêu người theo kèm Messi đi chăng nữa, tất cả đều chỉ làm nền cho siêu sao người Argentina.

Vòng đời sự nghiệp của một cầu thủ không dài, chu kì ở trên đỉnh cao thậm chí còn ngắn ngủi hơn nhiều, dù cho đó có là tài năng đến đâu đi chăng nữa. Chẳng thế mà trước khi Ronaldo và Messi thống trị thế giới trong suốt 1 thập kỉ, danh hiệu Qủa Bóng Vàng đã có tới 17 chủ nhân trong 18 năm gần nhất. Nhưng Lionel Messi chính là người đầu tiên trong lịch sử giành 4 Qủa Bóng Vàng trong 4 năm liên tiếp, một thành tích vô tiền khoáng hậu. Thậm chí, nếu không gặp phải chấn thương đáng tiếc trong mùa giải sau đó, chưa chắc kỉ lục cá nhân của anh đã phải dừng lại ở con số 4. Có một câu nói vui rằng, kẻ duy nhất có thể tiệm cận với đẳng cấp của Messi chỉ có thể là… chính Messi khi bị chấn thương.

Có lẽ trong bài viết này, chúng ta sẽ thôi nói về những thành tích cá nhân, những kỉ lục của Messi, bởi đơn giản, chúng quá nhiều, nhiều đến mức nếu liệt kê ra thì có lẽ bản danh sách ấy sẽ dài đến mức phát nhàm chán. Bạn đánh giá thế nào là một cầu thủ giỏi ? Anh ta có thể chuyền bóng cực đỉnh ? Anh ta có thể rê dắt qua vài ba cầu thủ đối phương nhẹ tựa cánh hồng ? Hay anh ta có thể ghi tới hơn 50 bàn thắng mỗi mùa ? Nhưng, nếu tất cả những điều kể trên đều được thực hiện bởi chỉ một cái tên, vậy anh ta có phải một cầu thủ giỏi ?

Không. Mà anh ta chính là kẻ đứng trên tất cả những người hay nhất. Sự xuất chúng của Messi, đơn giản, là không tưởng. Anh cùng một lúc vừa là cầu thủ sở hữu nhiều bàn thắng nhất trong một năm dương lịch; là cầu thủ vừa dẫn đầu về số bàn thắng, vừa dẫn đầu về số đường kiến tạo trong nửa thập kỷ của bóng đá châu Âu; chân sút vĩ đại nhất lịch sử Barcelona; chân sút vĩ đại nhất lịch sử La Liga; cùng hàng loạt những thành tích vô tiền khoáng hậu khác.

Nhưng điều làm nên sức hút mãnh liệt của Messi khi chơi bóng, không chỉ nằm ở những bàn thắng, mà nó còn ở ý chí ngời cao trong từng pha bóng, sự tập trung đáng kinh ngạc trong mỗi bước chạy. Messi không bao giờ biết ăn vạ. Mỗi khi bị phạm lỗi anh cũng không phàn nàn điều gì. Anh không chờ đợi một quả đá phạt trực tiếp hay một quả penalty. Trong từng bức ảnh hay băng hình, có thể thấy trong mắt Messi dường như chỉ có trái bóng, anh với bóng như hòa làm một. Anh luôn cố gắng đến lạnh lùng để không bị phạm lỗi, hay đế cố không để đối phương phải nhận thẻ vàng nào. Dù cho đó có là những pha đá người đầy thô bạo, những tình huống vào bóng hiểm ác, những pha dùng mũi giày đinh giẫm lên chân Messi, những cú kéo người bẩn thỉu; nhưng anh chẳng bao giờ dừng lại để chờ đợi một quyết định có lợi cho mình, mặc cho điều đó nhẹ nhàng và thuận lợi hơn biết bao.

Messi dẫn bóng và nhận phải một cú đá hung tợn vào chân, nhưng anh vẫn cứ chạy tiếp. Messi bị phạm lỗi ở mắt cá, anh bị kê chân, bị đạp thẳng vào ống đồng, và anh vẫn tiếp tục lao về phía trước. Ai đó kéo áo anh lại, anh gắng bứt ra khỏi và lại tiếp tục. Bóng đá ngày nay có những quy luật rõ ràng: một cầu thủ bị phạm lỗi té ngã trên sân, đối phương nhận hình phạt, một thẻ vàng và bạn được hưởng lợi thế trong tình huống đó. Nhưng Messi dường như chẳng hiểu gì về quy luật đó, hay chẳng hiểu gì về bóng đá thời nay. Anh phớt lờ cơ hội. Messi như bị bỏ bùa, anh giống như bị thôi miên vào trái bóng. Anh chỉ muốn có bóng và đưa nó về khung thành đối phương. Anh chẳng quan tâm đến tỷ số, đến thể thao hay đến những quy định. Chính những điều đó khiến Messi trở thành duy nhất trong thế giới bóng đá hiện đại. Anh như một chàng cầu thủ bước ra từ những thập niên 70,80 của thế kỉ trước, khi bóng đá còn nhiều khoảng trống cho những pha độc diễn. Nhưng giữa sự thực dụng tàn nhẫn của bóng đá thế kỉ 21, Messi như một nhân vật hư cấu bước ra từ trong truyện tranh, dùng thứ ma lực của riêng mình để chinh phục cả thế giới.

Nói về Messi, những HLV hàng đầu thế giới, Pep Guardiola, Zinedine Zidane hay Sir Alex Ferguson đều phải thừa nhận: “Viết về Messi là điều thừa thãi và vô ích nhất trên đời này. Hãy tập trung xem cậu ấy thi đấu, và tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc ấy, bởi Messi chính là hiện thân của thứ bóng đá đẹp đẽ nhất.” Một người duy mỹ và theo chủ nghĩa hoàn hảo như Giáo Sư Arsene Wenger cũng chẳng thể giấu những lời ca tụng cho siêu sao người Argentina, khi anh ghi cả 4 bàn thắng hạ gục Arsenal khỏi Champions League: “Cậu ấy chơi bóng cứ như bước từ trong Pes ra vậy. Hoàn hảo. Người thường chẳng thể nào ngăn cậu ấy lại được”. Diego Simeone thì nhiều lần khẳng định chắc nịch: “Atletico của tôi chẳng bao giờ thua Barca, chỉ là chúng tôi thua trước Messi.”

Tito Vilanova, cựu HLV Barca và cũng là một trong những người thầy đầu tiên của Messi khi anh mới đặt chân đến La Masia, chia sẻ rằng ông đã thực sự bị hút hồn bởi lối đi bóng dị biệt của Messi ngay lập tức.

– Tại sao cậu lúc nào cũng chỉ nhìn chằm chằm xuống đất khi đi bóng vậy ?

– Đơn giản thôi, cháu chỉ tập trung nhìn vào trái bóng thôi ạ.

– Nhưng như thế, làm sao cậu có thể quan sát mọi thứ xung quanh được ? – Tito sửng sốt.

– Cháu cũng không biết. Chỉ là, không cần nhìn, cháu cũng có thể cảm nhận được tất cả đang diễn ra thế nào.

Đó là thiên phú. Là năng lực cảm nhận của một thiên tài. Một thứ năng lực kì lạ, mà dù có tập luyện ngày đêm đi chăng nữa, cũng chẳng thể kéo bằng được khoảng cách giữa nỗ lực và tài năng bẩm sinh. Mỗi người đều có một số mệnh riêng. Và Messi sinh ra là để chơi bóng. Anh hiều rõ từng cơn gió, ngọn cỏ đến trái bóng, chúng đều như gắn liền chẳng thể tách rời với cơ thể anh. Trong từng khoảnh khắc, ma thuật của Messi có thể chi phối tất cả, đồng đội, đối thủ, khán giả, và toàn thế giới.   

Như nhà văn người Cataluynia, Hernan Casciari, đã từng viết: May mắn nhất đời tôi là được tận hưởng từng giây từng phút Messi còn thi đấu. Đó thực sự là kho báu vô giá trong tôi, và dù có được đánh đổi bằng bất cứ giá nào, tôi cũng không muốn bỏ lỡ những khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời mình. Bởi vì, tôi nghĩ, vào ngày tận thế, rất có thể Chúa sẽ gọi những người yêu bóng đá tới cổng thiên đường, bắt họ tụ tập lại rồi kể về những trải nghiệm đáng giá nhất trong đời mình. Có người sẽ tự hào nói rằng mình đã học ở Amsterdam những thập niên 1970 – để được đắm mình trong bóng đá tổng lực của Cruyff. Người khác sẽ nói rằng anh ta đã ở Sao Paulo năm 1962, nơi có một Brazil vĩ đại của Garrincha huyền thoại. Một chàng thanh niên đã sống ở Napoli năm 1987 và chứng kiến thời kỳ hoàng kim của Maradona, cha anh ta đã sống những năm Montevideo 1967, hay một ông cụ trầm ngâm kể lại mình đã từng hòa mình vào đám đông chết lặng ở thánh đường bóng đá Maracana những năm 50…

Mọi người cứ thế tranh luận sôi nổi, với niềm tự hào và lòng kiêu hãnh ngập tràn trong đáy mắt, về những dấu mốc kì vĩ mà họ từng được đi qua.

Và rồi màn đêm buông xuống, khi chẳng còn câu chuyện nào khác nữa, tôi sẽ đứng dậy và chậm rãi lên tiếng: “Tôi đã từng được sống ở Barcelona, trong thời đại của Lionel Messi”.

Sau câu nói ấy, mọi câu chuyện khác đều chẳng còn ý nghĩa nữa. Rồi Chúa sẽ xuất hiện ở cổng thiên đường và mỉm cười với chỉ mình tôi: “Anh chàng kia, lại đây. Anh sẽ là người được lên thiên đường.”

You may also like...