Lời nguyền 9 năm, chu kì 10 năm, và sự trở lại của nhà vua

Chiều Viên Chăn đầy nắng và gió 9 năm trước, trên đất Lào, đội tuyển U23 Việt Nam với đầy đủ binh hùng tướng mạnh như Tấn Trường, Mai Tiến Thành, Trọng Hoàng, Thành Lương, Phan Thanh Bình, Hoàng Đình Tùng,… đã chạy băng băng đến trận chung kết Sea Games 25. Trên hành trình ấy, họ đã cầm hòa Thái Lan 1-1 và đánh bại Malaysia 3-1 tại vòng bảng, và thậm chí đè bẹp Singapore đến 4-1 tại vòng bán kết.

Những kết quả đầy ấn tượng đã khiến thầy trò Henrique Calisto bước vào trận chung kết với khí thế ngút trời, nhất là khi đối thủ chỉ là Malaysia. Ngày hôm đó, sân vận động Olympic ở thủ đô Viên Chăn nước bạn Lào được nhuộm đỏ bởi lượng CĐV đông đảo đến từ Việt Nam.

Thời điểm ấy tất cả đều tin vào một chiến thắng dễ dàng cho chúng ta, rằng chưa bao giờ tấm huy chương vàng Sea Games lại ở gần đến thế, nhưng chúng ta đã nhận trái đắng với thất bại 0-1. Bàn thắng duy nhất Malaysia ghi được lại đến từ pha phản lưới nhà của trung vệ Mai Xuân Hợp. Trung vệ người Thanh Hóa lui về bọc lót và đã để bóng chạm người đổi hướng. Đáng chú ý, thủ thành Tấn Trường đã phải thi đấu với cái vai bị đau trong suốt 30 phút cuối trận sau một pha va chạm với Talaha. Và trong tình huống dẫn đến bàn thua, sự chậm chạp của anh trong tình huống không mấy khó khăn ấy đã biếu không chiếc huy chương vàng vào tay người Mã… Thất bại ấy trở thành kí ức buồn cho cả thế hệ cầu thủ xuất sắc năm ấy, và là vết thương khó nguôi ngoai trong lòng tất cả người hâm mộ bóng đá Việt Nam cho tới tận sau này. Người ta nói rằng Phù thủy Calisto đã hết phép. Người ta nói rằng tấm huy chương bạc coi như chẳng có nghĩa lí gì sau trận chung kết đáng quên ấy. Người ta nói rằng đó là thất bại đau đớn nhất trong lịch sử chúng ta tham dự các kì Sea Games. Người ta nói…

Chín năm đã qua. Đội hình ĐTQG Việt Nam giờ đây chỉ còn nhân chứng duy nhất còn sót lại là Trọng Hoàng. Hơn ai hết Hoàng “bò” chắc chắn là người muốn trả món nợ Viên Chăn cho người Mã một cách sòng phẳng. Còn các cầu thủ trẻ đang là trụ cột trong bộ khung của đội tuyển, ngày ấy chỉ mới lên 10, 11 tuổi, giờ đây mang trong mình khát khao chiến thắng của sức trẻ, của đẳng cấp châu lục đã được khẳng định qua những giải đấy lớn trong suốt năm qua. Đánh bại Malaysia, đối với chúng ta bây giờ, không phải là phá bỏ lời nguyền hay trả nợ gì cả, chỉ đơn giản đó là sự KHẲNG ĐỊNH đanh thép nhất, rằng: Việt Nam chính là VUA của bóng đá Đông Nam Á.

Tự tin và chơi đúng khả năng, chiến thắng sẽ là của chúng ta !!!

You may also like...