Manchester United vs Tottenham: Ngày về ngạo nghễ của Jose Mourinho ?

Đêm nay, sân Old Traford sẽ đón chào sự trở lại “đặc biệt” của một người rất “Đặc Biệt”, Jose Mourinho. Một năm trước, vị chiến lược gia người BĐN ra đi không kèn không trống, mang theo khoản tiền đền bù kếch xù, nhưng chẳng vui vẻ gì cho cam. Ông đã phát biểu trong ngày nhậm chức ở Man United, rằng muốn gắn bó lâu dài với đội bóng, và nếu có thể, sẽ trở thành một người tại vị lâu năm như Sir Alex Ferguson đã làm được. Trái tim ông hướng về phía các Manucians trong trận đấu Man United thua chính… Tottenham năm ngoái cũng đủ cho thấy tình cảm ông dành cho màu áo đỏ là có thật. Nhưng những chỉ trích và áp lực khiến chiếc ghế của Mourinho chẳng thể nằm trong quyền kiểm soát của ông được nữa. Lần trở về này, ông sẽ thân chinh đưa Tottenham giành thắng lợi ngay tại Nhà hát của những giấc mơ, để chứng minh cho tất cả thấy, những cơn ác mộng ở đây, chẳng phải do mình ông có lỗi, và cũng để lấy lại sự tôn kính đã bị tước bỏ một năm về trước…

Mourinho nổi danh cùng FC Porto với chức vô địch Champions League thần thánh mùa giải 2003/04, nhưng tất cả đều phải thừa nhận rằng, Người Đặc Biệt đã gắn liền hình ảnh với giải Ngoại Hạng Anh. Thiếu ông, truyền thông Anh Quốc nhàm chán hơn hẳn, giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh mất đi một phần thi vị. Có ông, báo chí mới có nhiều việc để làm, bữa tiệc mới đủ đầy các món, Priemer League mới thêm phần hấp dẫn. Từ năm 2005, khi lần đầu ra mắt trong màu xanh Chelsea, ông đã tự gọi mình là Special One. Sự ngổ ngáo thậm chí có phần… “chua ngoa”, “đanh đá” của ông ngay lập tức thu hút mọi sự chú ý của xứ sở sương mù.

Ông như một thứ gia vị hoàn toàn mới lạ, khác xa so với những HLV hiệp sĩ lịch lãm, cổ điển, nhã nhặn ở nước Anh. Mourinho công khai chê bai Giáo Sư Wenger, khẩu chiến với Sir Alex, châm chọc Rafa Benitez. Mang theo đặc sản là lối chơi phòng ngự phản công cực kỳ khó chịu, ông đã biến Chelsea từ một đội bóng khá giỏi vươn mình trở thành đại gia thực sự. Khái niệm “Big Four” bắt đầu được khai sinh từ đây, sau khi Mourinho đưa The Blues giành về 2 chức vô địch NHA liên tiếp, đội bóng của Người Đặc Biệt đã được đặt ngang tầm với những tên tuổi lớn Man United, Liverpool và Arsenal. Suốt một thời gian dài, tứ đại anh hào thay nhau làm mưa làm gió ở cả nước Anh cũng như trên bình diện Châu Âu. Khi lần lượt những cây đại thụ Sir Alex rồi Arsene Wenger nói lời từ biệt, chỉ còn lại Mourinho làm gợi nhắc đến những năm 2000 đầy sống động của NHA, của Big Four, của những cuộc chiến kinh điển trên băng ghế huấn luyện,…  Mặc nhiên, ông đã được coi là một phần không thể thiếu tạo nên sức hút lớn của giải đấu này.

Chelsea là nơi đưa tên tuổi Mourinho lên một tầm cao mới, nhưng Man United lại là nơi… nhuộm trắng mái đầu của Mourinho. Quãng thời gian 3 năm là quá ngắn so với những gì Special One dự định gắn bó với màu áo đỏ. Mourinho đã làm hết sức mình ở đây, mà theo như ông nói: “Đưa một đội hình như của Man United giành ngôi á quân NHA chính là thành tựu lớn nhất đời tôi”. Thế nhưng, ngay từ đầu Mourinho vốn dĩ đã không thuộc về sân Old Traford. Đội bóng áo đỏ từ lâu đã là biểu tượng của lối chơi tấn công cống hiến, từ thời của cặp song sát Yorke – Cole, cho đến bộ tứ nguyên tử Ronaldo – Rooney – Tevez – Berbatov. Với các Manucians, Man United không chỉ cần thắng, mà phải thắng đẹp, thắng thuyết phục.

Lối chơi phòng ngự của Mourinho hiển nhiên không bao giờ được chào đón ở đây. Chưa kể giữa thời thế xoay vần chóng mặt, với khái niệm pressing tầm cao hay lối chơi định hướng vị trí lên ngôi, Mourinho như “người muôn năm cũ” bị bỏ lại với những triết lí cũ kỹ. Người ta nói ông bảo thủ, quá chấp niệm với phong cách của mình mà không có những cải biên phù hợp. Điều đó có thể đúng. Nhưng mối lương duyên không thành với Man United, lỗi không thể chỉ quy về vị chiến lược gia người BĐN. Thượng tầng của đội bóng đã luôn tồn tại những bất ổn, quyết sách chuyển nhượng không hợp lí, chất lượng nhân sự không đảm bảo, không nhận được sự tin tưởng từ NHM, Mourinho không thua trong các trận chiến, mà ông đã thua trước chính “người nhà”.

Một năm nghỉ ngơi có lẽ đủ để Mourinho nghiêm khắc nhìn nhận lại bản thân, để tốt hơn, thức thời hơn. Lần thứ 3 dẫn dắt một đội bóng ở Anh, lần này cũng là một đại diện của thành London, nhưng áp lực giành cho ông còn lớn hơn so với lần đầu nhậm chức ở Chelsea. Ngày đó, Chelsea là một tờ giấy trắng, và với những đồng tiền của tỉ phú Abramovich, Mourinho được tự do mang về những ngôi sao để vẽ nên bức tranh tổng thể mà mình muốn. Nhưng Tottenham thì khác. Tập thể này đã được gây dựng quá tốt bởi người tiền nhiệm Pochettino. Mourinho đương nhiên sẽ bị đặt trong hệ quy chiếu với HLV người Argentina. Nếu không thể làm tốt hơn, hoặc chí ít là bằng với những thành tích Spurs đã đạt được năm ngoái, chắc chắn danh dự của Special One sẽ tổn hại nặng nề thêm một lần nữa.

Mourinho đã có khởi đầu suôn sẻ cùng Tottenham. Đội bóng thành London trở về với mạch chiến thắng, những cây săn bàn chủ lực Son Heung-Min, Harry Kane đều đặn ghi bàn. Việc Mourinho đặt Delle Alli trở lại vai trò hộ công quen thuộc cũng đang giúp hồi sinh thần đồng của bóng đá Anh. Trong khi đó, Man United của người kế vị Ole Gunnar Solsa thậm chí còn đang có phong độ bết bát hơn so với khi Mourinho còn đương nhiệm. Lần trở về Nhà hát của những giấc mơ đêm nay, chắc chắn Người Đặc Biệt sẽ làm mọi cách giành về 3 điểm, để lấy lại sự tôn kính đã bị đánh mất.

Đừng ngạc nhiên, nếu sẽ có một màn ăn mừng ngạo nghễ trên thảm cỏ Old Traford, giống như cách Mourinho đã từng chế nhạo các Juventini, khi Man United của ông đả bại Juventus ngay tại nước Ý, chỉ khác lần này ông sẽ làm điều đó với chính các Manucians.

You may also like...