Nguyễn Tuấn Anh: Lại thấy cầu vồng sau cơn mưa…

60…65…70…75…80…85…90…

Giống như trò chơi trốn tìm mà tụi nhóc mọi thời đại hằng đam mê, thời gian dần được đẩy tới giới hạn của nó, Nguyễn Tuấn Anh cũng phải lẩn trốn với những chấn thương, khi chúng tàn nhẫn bào mòn đôi chân và quỹ thời gian ngắn ngủi được chơi bóng của mình. Đời cầu thủ không dài. Với “Nhô”, nó còn hạn hẹp hơn nhiều. Thế nhưng khi đã kinh qua tất cả, tối qua, chúng ta lại được chứng kiến một chàng tiền vệ “không thể bị khuất phục” ở giữa sân. Những gì đẹp đẽ nhất, đều phải tiếp xúc với đôi chân tài hoa của anh. Giữa những ngày tiết trời ngả mình sang thu, lá dần ngả vàng rồi rơi rụng hết một vòng đời vội vã, có một cánh hoa đang rực rỡ hơn bao giờ hết. Sau những truân chuyên đã phải đi qua, giờ đây, Tuấn Anh đang tận hưởng những phút giây được thỏa sức chơi bóng, trong phiên bản hoàn hảo nhất của chính anh.

Truyền thông và báo chí ở Việt Nam chẳng độc mồm độc miệng được như ở Anh Quốc, nhưng số lượng dùng mạng xã hội ở mảnh đất hình chữ S lại chẳng thua kém bất cứ nơi nào trên quả đất này. Lướt một vòng tin tức về đội tuyển trước thềm trận đấu với Thái Lan, hỏi 10 người thì có đến 9 ý kiến của các “chuyên gia” cho rằng Huy Hùng – Hùng Dũng là cặp tiền vệ hoàn hảo cho lối chơi chủ động lùi sâu với khối đội hình thấp mà ĐT Việt Nam muốn áp dụng. Ai mà tin tưởng giao phó vị trí “yết hầu” nơi hàng tiền vệ cho một chàng trai mới đầu mùa còn không biết đủ thể lực chơi trọn vẹn một trận đấu 90’ hay không ? Chàng trai với hơn 20 vết mổ chằng chịt nơi hai đầu gối, với những vết sẹo ở cả thể xác lẫn tinh thần. Chàng trai với chỉ niềm mong ước nhỏ nhoi là được trở lại sân cỏ để “đá cho vui”, thỏa mãn cái ước nguyện được một lần “quần thảo” với trái bóng trên sân mà đôi chân không bị kìm kẹp bởi mảnh vải, miếng băng nào.

Ở tuổi 24, anh đã bị các đồng đội cùng trang lứa bỏ lại quá xa. Nhưng đó là về mặt tên tuổi, hình ảnh. Còn những phẩm chất của một cậu bé tài hoa đã từng được đích thân Giáo Sư Arsene Wenger “chấm” ngày nào vẫn chẳng hề mai một. Chàng trai đó cứ ngày ngày, lặng thầm khẳng định chính mình, bằng những màn trình diễn trên thảm cỏ xanh. 60…70…80… rồi đến 90. Tuấn Anh chập chững bước lại những nấc thang đầu tiên. Dần dà, số phút thi đấu trên sân cứ tăng dần qua từng vòng đấu, cho đến một ngày, người ta thấy tấm áo ướt đẫm mồ hôi trên lưng chàng tiền vệ mang áo số 11 ở lại đến những giây bù giờ cuối cùng. An toàn. Không sứt mẻ. Người ta thở phào nhẹ nhõm, và nở nụ cười mãn nguyện chúc phúc cho anh. Tuấn Anh thực sự trở lại rồi ! Chàng trai với phong cách chơi bóng “độc nhất vô nhị” ở Việt Nam đã trở lại.

5 năm ròng rã, vật vã với những chấn thương, cứ đá được vài trận lại nằm viện, thời gian trên giường bệnh và ở phòng trị liệu thậm chí còn nhiều hơn thời gian được chạm vào bóng. Nhưng cậu trai 19 tuổi năm nào làm say mê biết bao trái tim yêu bóng đá Việt Nam vẫn giữ được những nét rất riêng của mình. Khán giả đắm chìm vào những pha xử lí kĩ thuật mang đậm nét lãng tử của anh. Những người có chuyên môn còn nhìn ra được nhiều điều hơn thế. Cựu HLV ĐTVN Hữu Thắng chỉ chực chờ Tuấn Anh trở lại để điền tên anh vào danh sách đội tuyển, miễn là anh lành lặn. Thầy Park khẳng định chắc nịch, dù ở thời điểm nào, Tuấn Anh cũng luôn xứng đáng có mặt trong hàng ngũ đội tuyển.

Niềm tin của ông thầy người Hàn Quốc chẳng đặt nhầm chỗ. Giữa những hoài nghi về đôi chân pha lê chưa lành, ông để Tuấn Anh ra sân ở Kings Cup gặp đội chủ nhà ngay trên đất Thái. Những bỡ ngỡ pha lẫn chút lệch nhịp của anh ngay lập tức bị đem ra phân tích, mổ xẻ, rằng Tuấn Anh là một phương án quá mạo hiểm của ĐTVN, một canh bạc liều lĩnh, rằng những gì tinh túy nhất của anh đã nằm lại ở tuổi 19. Thật may, Tuấn Anh chẳng đếm xỉa đến những điều đó. Anh không dùng mạng xã hội theo cách một người nổi tiếng hay dùng. Facebook của anh, chẳng mấy khi đăng gì. Instagram chỉ toàn là những suy tư mơ mộng đầy chất “nghệ sĩ”, chẳng hề có chút liên quan đến quả bóng. Với anh, ra sân và chơi bóng chỉ đơn giản là niềm vui. Tận hưởng cảm giác có bóng trong chân, thế là đủ. May hơn nữa, thầy Park cũng chẳng hề biết tiếng Việt, và cũng chẳng quan tâm thiên hạ xì xào. Âý thế nên cái tên Tuấn Anh thêm một lần lại chễm chệ ở đội hình xuất phát, trong trận chiến sinh tử đầu tiên cho chiến dịch vòng loại World Cup, ngay trên đất Thái, đối đầu với những kẻ đang ôm khát khao phục hận cháy bỏng hơn bao giờ hết. Đối với các cầu thủ ra sân, và với riêng Tuấn Anh, đây là thuốc thử liều cao nhất cho năng lực của chính mình.

Ồ, chúng ta đang thấy gì trên sân Thammasat ? Luka Modric đang chơi bóng cho ĐT Việt Nam ư ? Dụi mắt định thần thêm lần nữa, hóa ra chàng trai với mái tóc đen dài lãng tử ấy là Nguyễn Tuấn Anh. Hãy xem anh ta có thể làm được những gì kìa. Từ cầm bóng, giữ nhịp, thoát pressing, dẫn bóng, chuyền bóng, mọi thứ đều được thực hiện sạch sẽ và trơn tru. Thậm chí, anh còn là chốt chặn đáng tin cậy trước mặt hàng phòng ngự ĐT Việt Nam. Tuấn Anh mạnh mẽ và lăn xả hơn bất kì cái tên nào khác trên sân. Những cú tắc bóng chính xác, những pha phá bóng giải nguy, di chuyển đọc tình huống để cắt hướng triển khai của đối phương, bao bọc khoảng trống nơi trung lộ, anh cũng làm rất tốt. Những phút bù giờ cuối trận, anh còn cho thấy nền tảng thể lực dồi dào của mình, khi đuổi theo thực hiện cú chuồi bóng đẹp như tranh, chặn đứng đường phản công của các cầu thủ Thái Lan. Tuấn Anh của ngày thi đấu hôm qua, xứng đáng nhận điểm 11/10. Rõ ràng, khi đạt được thể trạng tốt nhất, Tuấn Anh sẽ làm được mọi điều mà một tiền vệ có thể làm, theo cách hoàn hảo nhất.

Chàng tiền vệ tài hoa nghệ sĩ đậm chất lãng tử năm nào, giờ đây vẫn giữ nguyên được những nét tinh tế uyển chuyển trong anh, nhưng thêm vào đó là sức mạnh và tinh thần của một chiến binh, đã được trải qua lửa vàng hun đúc. Có thể ví Tuấn Anh như cánh bướm mềm Siberi, sau thời gian nép mình qua ngủ đông khắc nghiệt, đến một ngày, lại có thể tung cánh lả lướt trên bầu trời, rực rỡ và lấp lánh. Chỉ có điều, giờ đây, đó đã là một cánh bướm thép !

Sau cơn mưa lúc nào chẳng có cầu vồng thật đẹp…

You may also like...