Nguyễn Tuấn Anh – Lần cuối cho đôi chân người nghệ sĩ thăng hoa…

Hẳn chúng ta chưa thể quên chấn thương của Tuấn Anh trong trận găp Hải Phòng vòng 2 V-League 2018. Khoảnh khắc ấy đem đến những cung bậc cảm xúc trái chiều cho những người yêu mến anh, những cảm xúc mà có lẽ chỉ mình Tuấn Anh mới có thể đem lại nhiều sắc thái đến như vậy. Đó là bực mình ,khó hiểu ,giận dữ ,thất vọng ,THƯƠNG và rồi (lại) hi vọng. Bực mình vì Tuấn Anh vừa mới trở lại, người hâm mộ còn chưa được xem anh đá nổi 2 trận trọn vẹn, khó hiểu khi mà trên cái sân bóng rộng như vậy, 22 người như vậy mà vẫn (lại) là Tuấn Anh chấn thương ngã xuống, giận dữ khi thấy chất lượng mặt sân Lạch Tray nhìn không khác gì các sân bóng ở cấp độ làng xã, thất vọng khi cứ mỗi lần anh khẳng định đã có được 100% thể trạng và sẵn sàng chiến đấu thì chấn thương 1 lần nữa ập đến, thương khi thấy anh liên tục đập tay xuống đất đau đớn, ngồi thất thần trong khu cabin huấn luyện, ánh mắt thất vọng ,và (lại tiếp tục) hy vọng vào sự trở lại của anh vào một ngày không xa…

Xuân Trường và Tuấn Anh, họ đều trưởng thành từ HAGL, cùng nhau lớn lên, cùng nhau chơi bóng, thi đấu cùng 1 vị trí, cùng 1 xuất phát điểm, tài năng như nhau, và rồi số phận đã đối xử với họ theo 2 cách hoàn toàn khác nhau, hay chính số phận đã sắp đặt trước rằng Xuân Trường là người sẽ đi tới đỉnh cao ,còn Tuấn Anh sẽ không bao giờ đạt được điều đó …

Về phương diện con người, tất nhiên tất cả chỉ là theo cái nhìn chủ quan của người viết: Xuân Trường sắc sảo, có đầu óc, nói là loại người mưu mô thì không phải, nhưng Trường thông minh, luôn biết mình phải làm gì, rất khôn khéo và có chiều sâu, ăn nói hay, ngoại ngữ tốt, đẹp trai,… Tuấn Anh thì ngược lại: từ nhỏ đã bị sứt môi nên là người ít nói, hiền lành, không tranh chấp với bên ngoài, chỉ biết đặt hết tâm trí vào trái bóng tròn. Có thể nhiều người không biết TA chính là người được các thầy cô đánh giá là học giỏi nhất khóa 1 học viện HAGL,…

 

Trên phương diện trên sân cỏ: những trận đấu, giải đấu đầu tiên mà U19 VN lứa HAGL xuất quân, ban đầu Tuấn Anh cũng như Xuân Trường được xếp đá ngang nhau, cùng chịu trách nhiệm tấn công, chia bài, giữ nhịp trận đấu, và có thể nhiều người không biết, ban đầu Tuấn Anh là người xứng đáng nhất với tấm băng đội trưởng chứ ko phải Xuân Trường hay Công Phượng, thế nhưng anh đã từ chối bởi bản thân vốn hiền lành, ít nói, không tự tin khi giao tiếp, khó có thể tranh giành quyền lợi cho đội bóng khi ở trên sân.

Sau đó để đảm bảo sự cân bằng nơi tuyến giữa, Tuấn Anh đã được kéo về đá lùi hơn so với Xuân Trường, đảm nhận vai trò chính là điều tiết, thu hồi và đánh chặn từ xa. Những ngày đầu khả năng chuyền dài, chọc khe của Tuấn Anh không hề kém cạnh so với Xuân Trường, nhưng càng về sau rõ ràng Tuấn Anh sử dụng ngày càng nhiều những đường chuyền ngắn, bớt rê dắt hẳn đi, và cũng không còn có những key pass, assist, bởi lẽ có thể nhiều người chưa hiểu, thi đấu ở vị trí của Tuấn Anh, chỉ cần 1 pha qua người thất bại hay 1 đường chuyền sai địa chỉ là sẽ đặt đội nhà vào tình thế nguy hiểm vô cùng.

Khi HAGL đá V-League, thậm chí chúng ta còn thấy có những lần tiền vệ quê Thái Bình này phải đá trung vệ. Bởi lẽ anh quá đa năng và có thể tuân theo mọi yêu cầu của HLV. Và rõ ràng khi đôi chân của người nghệ sĩ phải chịu đựng những pha vào bóng quyết liệt, phải chuồi bóng, phá bóng, phải va chạm đầu gối côm cốp với những tiền đạo ngoại cao to, chứ không còn được tự do làm bóng, qua người, thì khả năng dẫn đến chấn thương sẽ càng tăng lên. Không có ý trách cứ BHL HAGL, nhưng với cá nhân người viết, thực sự cảm thấy Tuấn Anh ngay từ đầu thích hợp hơn cả với vị trí CAM, tức tiền vệ tấn công, chơi cao ở hàng tiền vệ và hỗ trợ ngay sau tiền đạo ,bởi chỉ ở khu vực đó Tuấn Anh mới có thể thoải mái làm bóng ,kiến tạo ,rê dắt (Tuấn Anh rê dắt bóng không hề tồi chút nào ,bóng như dính vào chân vậy, cứ để ý lần nào anh quyết định rê bóng thì tỉ lệ qua người hoặc buộc đối phương phải phạm lỗi là rất cao), và đặc biệt ở vị trí ấy thì sẽ tránh được những va chạm nảy lửa không cần thiết, bởi đó là vị trí nếu phạm lỗi sẽ dẫn đến quả phạt trực tiếp ngay sát vòng cấm dễ dẫn đến bàn thắng, nên chắc chắn đối phương sẽ e dè hơn khi va chạm.

Nhưng rồi cuối cùng Tuấn Anh (theo ý muốn bản thân hoặc cũng có thể theo sự sắp xếp của BHL dành cho 1 cầu thủ tài hoa có thể đá được mọi vị trí mà không 1 lời phàn nàn) đã ngày càng đá rời xa khung thành đối phương, trở thành người luôn phải chạy nhiều nhất trên sân, luôn có mặt tại những điểm nóng trên sân, tấm khiên chắn trước mặt hàng phòng ngự…

Về cách chơi bóng: mỗi lần nhận được bóng, Xuân Trường thường sẽ tìm ra con đường tốt nhất để chuyền bóng cho đồng đội ngay lập tức, còn Tuấn Anh – với sứ mệnh của 1 người nghệ sĩ, luôn phô diễn kĩ thuật cá nhân điêu luyện, những skills khó trước khi thực hiện bước tiếp theo (về điểm này thì càng ngày chúng ta càng ít thấy ở Tuấn Anh hơn – có thể do những chấn thương liên miên khiến cho anh đã phải thay đối ít nhiều phong cách chơi của mình) .Và tất nhiên chấn thương sẽ dễ xảy đến với mẫu người chơi bóng theo kiểu thứ 2 hơn rất nhiều khi trở thành tâm điểm triệt hạ, phạm lỗi của đối phương . Khi chuyền bóng, Xuân Trường với trách nhiệm là người giúp cho đội bóng chuyển trạng thái từ phòng ngự sang tấn công nhanh nhất có thể, thường sẽ thực hiện những đường chuyền dài, phất thẳng lên trên, rót sau lưng hàng phòng ngự đối phương, rồi sau đó… đợi tiền đạo xử lí. Còn nhiệm vụ của Tuấn Anh là chuyền ngắn, giữ nhịp, ban bật, kết nối các vị trị, khi chuyền cho đồng đội thì ngay lập tức phải di chuyển để nhận lại đường chuyền ở vị trí thích hợp rồi sau đó triển khai bóng tiếp .Và rõ ràng, cách đá thứ 2 cũng tốn sức hơn rất nhiều so với kiểu thứ 1 và dễ bị phạm lỗi hơn.

Viết đến đây chợt thấy sự trùng hợp thú vị giữa cặp đôi của HAGL với C.Ronaldo – W.Rooney ở Manchester United ngày nào. Dù khác nhau về nhiều mặt nhưng điểm chung của 2 cặp đôi này đều là cả hai cùng chung 1 xuất phát điểm, tài năng không kém cạnh nhau là bao nhưng rồi 1 người với thiên chức đã định là lùi về phía sau, trở thành người hùng thầm lặng, là bệ đỡ cho người kia vươn mình lên đỉnh cao nhất.

Chỉ đến khi CR7 rời khỏi Nhà hát của những giấc mơ, Rooney mới có thể vươn mình trở thành Qủy Đầu Đàn ở Old Traford. Với Tuấn Anh ở V-League 2019 cũng thế. Chấn thương gần như suốt cả mùa giải trước đó đã tước đi của chàng tiền vệ tài hoa biết bao cơ hội chạm tới vinh quang, nhưng chúng không thể đánh gục được niềm tin và ý chí sắt đá của anh. Hàng chục vết thương ở cả hai chân cùng chằng chịt những vết mổ kia có lẽ cũng chẳng thấm vào đâu so với mơ ước được đứng trên sân cỏ, thỏa sức vẫy vùng cùng trái bóng tròn của Tuấn Anh. “Đủ nắng, hoa sẽ nở” – hãy cùng tin rằng những tháng ngày giông bão chỉ để tôi luyện nên một chàng trai bản lĩnh. Sự ra đi của Xuân Trường, Công Phượng, cùng tấm băng đội trưởng được trao trên tay, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối của toàn thể đồng đội và BHL dành cho mình, chắc chắn hơn ai hết, Tuấn Anh hiểu được rằng, đây là cơ hội cuối dành cho anh, là khúc ngoặt quan trọng nhất cho “số phận” từ trước tới giờ không hề mỉm cười đối với anh.

Và với tất cả những người hâm mộ Tuấn Anh, chỉ mong rằng anh luôn chân cứng đá mềm, trở lại mạnh mẽ hơn trước, và cũng sẽ giống như Wayne Rooney, dù không trở thành cầu thủ số 1 thế giới, những vẫn đóng góp thật nhiều cho CLB, cho ĐTQG, là niềm tự hào cho những ai luôn luôn theo sát từng bước chân của anh, là niềm vui khi thấy anh còn góp mặt trên sân cỏ. Hãy làm người số 1 theo cách riêng của mình.

Cờ đã đến tay, đứng lên, nắm chắc lấy nó, và phất thật cao lên nhé, anh Nhô !!!

Chú thích: Trong bài viết này có nhắc nhiều đến Xuân Trường, chỉ để có thêm đối chiếu nhắm giúp người đọc hiểu rõ hơn về Nguyễn Tuấn Anh, hoàn toàn không có ý dìm người này xuống để nâng kẻ kia lên. Tất cả thông tin và ý kiến đều là nhận định chủ quan của tác giả.

 

You may also like...