Pepe – Gã đồ tể thành Madrid

“Đội bóng nào cũng muốn có một Pepe trong đội hình”. Chỉ một câu ngắn gọn như thế về Pepe của Người Đặc Biệt Jose Mourinho là đủ để khái quát về trung vệ người BĐN. Phải, một đội bóng có thể không có Messi hay Ronaldo, không cần đến một cây săn bàn ngoại hạng, nhưng chắc chắn họ luôn cần một chiến binh, một trái tim quả cảm, một dòng máu nóng luôn sẵn sàng hy sinh cả bản thân mình để tận hiến cho đội bóng.

Pepe là một người như vậy. Đi đến đâu, anh cũng chơi cùng một kiểu. Trận đấu nào, anh cũng đá như thể đó là lần cuối cùng mình còn được chơi bóng. Gọi Pepe là tượng đài ở Real Madrid có lẽ là hơi quá, nhưng hơn một thập kỷ qua, đã có quá nhiều cái tên kinh qua vị trí trung vệ ở đội bóng Hoàng Gia, từ Cannavaro, Carvalho, Albiol cho tới Ramos, nhưng chỉ có duy nhất một cái tên không hề thay đổi theo năm tháng, đó chính là Pepe.

Mùa hè năm 2007, Pepe chính thức đầu quân cho Real Madrid từ FC Porto với mức giá 30 triệu euro. Trung vệ người Bồ Đào Nha ngay lập tức cho thấy tài năng của mình, trở thành chốt chặn số một của đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha. Đến khi Sergio Ramos được kéo về chơi ở vị trí trung vệ, Pepe đã cùng với cầu thủ người TBN trở thành cặp đôi bất biến án ngữ trước khung thành đội chủ sân Bernabeu.

Nhắc đến Pepe, có thể người ta sẽ hình dung ngay ra hình ảnh một gã bặm trợn, luôn chơi bóng quyết liệt trên mức cần thiết, sẵn sàng dùng mọi bộ phận trên cơ thể, từ đầu, tay, cùi chỏ, đầu gối, thậm chí là cả… gầm giày để ngăn không cho đối thủ tiến gần hơn tới khung thành đội nhà. Suốt một thời gian dài, anh chính là nỗi ác mộng với mọi cầu thủ tấn công ở La Liga. “Đối đầu với Pepe, chẳng khác gì đang cố sức lao vào bức tường vậy”, các tiền đạo ngán ngẩm thốt lên với nhau.

Qủa thực Pepe sở hữu một gương mặt và thể hình quá lí tưởng để… dằn mặt đối phương. Lối chơi xông xáo, nhiệt huyết của anh có thể vấp phải sự chỉ trích từ đối thủ, nhưng với CĐV đội nhà, đó là thứ tài sản vô giá. Khi có người bất chấp cả bản thân để bảo vệ thứ bạn trân trọng, thử hỏi làm sao không yêu anh ta cho được ? Mối quan hệ giữa Pepe với Real Madrid chính là như vậy. Anh là người cận vệ trung thành nhất của màu áo trắng, và các Madridista trân trọng anh vì điều đó. Pepe sẵn sàng nhận thẻ đỏ để ngăn cản bàn thắng được ghi, không màng tới hình ảnh bản thân để kéo tay túm áo đối phương không cho đi bóng, hay không nghĩ tới hậu quả, tặng ngay cho tiền đạo một cú cùi chỏ đau điếng nhằm làm giảm đi nhuệ khí chiến đấu.

Nếu như Ramos chơi cạnh anh lịch lãm, phong độ, luôn ra sân với mái đầu chải chuốt như một quý ông, ra đòn hóc hiểm lạnh lùng, thì Pepe lại hoàn toàn đối nghịch, phong trần, mạnh mẽ và bụi bặm. Anh chẳng quan tâm đến thủ đoạn, tiểu xảo, cũng chẳng nghĩ về thẻ phạt, những lời chửi bới nhiếc móc từ trên khán đài. Pepe không phải thống soái như Ramos, anh chỉ là một chiến binh đang cố bảo vệ những gì mình phụng sự mà thôi.

Nhưng nói vậy, để kết luận Pepe là một gã thất phu rỗng tuếch chỉ biết động chân tay thì quả thật quá ấu trĩ. Ở BĐN, Pepe được gọi với biệt danh “Paolo Maldini của Bồ Đào Nha”. Được ví von với một trong những trung vệ kỹ thuật nhất lịch sử bóng đá, nhưng nhìn Pepe chơi bóng, mới có thể cảm nhận phép so sánh ấy không quá khập khiễng chút nào. Mỗi khi tắc bóng thành công, Pepe không chỉ dập tắt ý đồ uy hiếp khung thành thủ môn ngay từ trong trứng nước, mà còn gây sức ép ngược lại đối thủ bằng những đường chuyền chính xác. Khả năng chơi chân cũng như phát động tấn công của trung vệ người BĐN là vô cùng đáng nể.

Nếu như ở Real, vai trò của anh phần nào bị lu mờ bởi người đá cặp Sergio Ramos, thì khi trở về ĐT BĐN, Pepe chính là thủ lĩnh thực sự. Anh không chỉ xuất sắc trong khía cạnh phòng ngự, mà còn là bệ phóng cho mặt trận tấn công. Nếu như xem Ronaldo như sát thủ nơi tiền tuyến, thì Pepe chính xác là hậu phương vững chắc nhất phía sau. Anh luôn tìm cách đoạt bóng nhanh nhất có thể, sau đó triển khai tấn công bằng những đường chuyền ngắn hoặc tầm trung, gợi mở những phương án lên bóng cho toàn đội. Với Pepe, không bao giờ có chuyện phá bóng cầu âu lên phía trên. Mỗi đường bóng của anh, kể cả là đánh đầu phá bóng, cũng đều mang chủ đích rõ nét. Nói không ngoa, Pepe chính là ý tưởng tấn công của cả tập thể BĐN.

Euro 2016 chứng kiến đỉnh cao của ĐT BĐN khi lên ngôi vô địch Euro trên đất Pháp. Người được tung hô nhiều nhất dĩ nhiên là siêu sao Cristiano Ronaldo, nhưng xuyên suốt cả giải đấu đó, Pepe mới chính là người hùng thầm lặng, chỉ huy cả hàng phòng ngự BĐN chơi một giải đấu xuất thần. Anh xuất hiện ở mọi điểm nóng trên sân, từ trên không cho tới mặt đất, từ khu vực đội nhà đến vòng cấm đối phương. Pepe chính là hiện thân cho cả ý chí ngời cao và là đại diện tiêu biểu cho cả tập thể BĐN năm đó. Thô ráp, âm thầm, không được đánh giá cao nhưng bền bỉ, lầm lũi tiến từng bước về phía trước và chiến đấu đến tận hơi thở cuối cùng.

Ở Real Madrid, Pepe cũng sở hữu một sự nghiệp lẫy lừng. Anh có tổng cộng 300 lần ra sân cho Real Madrid, giành 3 chức vô địch La Liga, cùng với đó là 3 chức vô địch Champions League danh giá. Có thể ở Real, anh luôn xếp sau Sergio Ramos, những chấn thương dai dẳng khiến những năm cuối ở Bernabeu, anh cũng không được Zinedine Zidane trọng dụng bằng Raphael Varane, nhưng với CĐV Real nói riêng, và NHM bóng đá toàn thế giới nói chung, Pepe đã trở thành thương hiệu cho hình mẫu một chiến binh tận tậm, tận lực và vô cùng quả cảm.

“Trước khi tôi đến Real Madrid, CLB được biết đến như một “nghĩa địa” cho các trung vệ. Họ có những trung vệ tuyệt vời song đều đã thất bại ở đó. Tôi đến từ một giải đấu được nhiều người xem là không có tính cạnh tranh như những giải khác. Nhưng tôi đã chơi ở Real trong 10 năm và giành được nhiều danh hiệu, đó là những năm tháng đẹp nhất của tôi và mãi mãi tôi không thể quên”. Pepe chia sẻ trong ngày anh nói lời chia tay sân Bernabeu. Ra đi lặng lẽ như cái cách mà anh vẫn chiến đấu trên sân, nhưng chẳng ai có thể quên được hình ảnh gã đầu trọc với khuôn mặt dữ tợn đã từng cống hiến những năm tháng đẹp nhất sự nghiệp cho màu áo trắng Hoàng Gia. “Gã đồ tể”, “Máy chém”, “Kẻ phản bóng đá”,… bất chấp người ta có gọi Pepe theo cách nào đi chăng nữa, vai trò của trung vệ số 3 ở Bernabeu vẫn không hề thay đổi. Đàn ông không đi tìm sự thừa nhận. Pepe chính là đàn ông !

You may also like...