Thuở niên thiếu – Những câu chuyện chưa kể của Ronaldo, Messi và Ibrahimovich

Cristiano Ronaldo, Lionel Messi và Zlatan Ibrahimovic. Mỗi khi nghe đến những cái tên ấy, giới mộ điệu, các chuyên gia hay cả những huyền thoại thế hệ trước đều phải bày tỏ sự ngưỡng mộ, thán phục, những khán đài chật kín khán giả luôn hò reo, hô vang tên họ mỗi khi những bậc kì tài ấy vẽ lên những tuyệt phẩm, tạo nên những khoảnh khắc xuất thần. Đó chính là bởi tài năng thiên phú, sự nỗ lực không ngừng nghỉ, hay bởi cá tính mạnh không lẫn vào đâu được của họ.


Tuy vậy, để đạt được thành công và sự thừa nhận như ngày hôm nay, đó không phải là chuyện dễ dàng như bao người nghĩ. Không có con đường nào trải đầy hoa hồng, để đạt được danh vọng, tất cả đều phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt, trải qua tuổi thơ đầy sóng gió, thậm chí là đối diện với tử thần. Và hôm nay, chúng tôi sẽ kể lại cho các bạn câu chuyện thời niên thiếu của ba chàng trai này.

1. Bạn có thể tin được không, khi ngày mùng 2 tháng 5 năm 1985, một cậu nhóc tên Cristiano Ronaldo Dos Santos Aveiro đã có thể không được sinh ra? Thời kì trước khi gia nhập Liên minh Châu Âu (1986), Bồ Đào Nha chưa phải là một nước phát triển và sự chênh lệch giàu nghèo là tương đối lớn. Những hộ nghèo tại Bồ Đào Nha phải sống trong những căn nhà lụp xụp, vất vả kiếm đủ tiền để có được bữa ăn cho một ngày, cuộc sống dưới mức trung bình,… Số lượng thành viên quá lớn trong một gia đình càng khiến cuộc sống của họ ngày một khó khăn hơn.

Gia đình Ronaldo cũng bị cuốn vào vòng xoáy chung của biết bao người nghèo tại Bồ Đào Nha lúc bấy giờ. Nếu hạ sinh Ronaldo, tức là nhà sẽ có thêm một miệng ăn, cuộc sống sẽ ngày càng nghèo túng và ngôi nhà tại Funchal thuộc Madeira sẽ không thể được sửa sang. Khi mà quẩn quanh trong suy nghĩ toàn những lo toan về cơm áo gạo tiền, thật không khó hiểu khi bà Dolores muốn tìm mọi cách ngăn cản Ronaldo ra đời. Trong cuốn tự truyện về chính mình, bà Dolores – mẹ Ronaldo kể lại, bà đã từng yêu cầu bác sĩ phải phá bỏ thai nhi nhưng những gì bà nhận được chỉ là một cái lắc đầu.

Mặc dù đây là hành động đầy tính nhân văn của người bác sĩ đó, nhưng bà Dolores không chấp nhận thực tế này, vài ngày sau, bà thử uống bia nóng rồi nhảy liên tục nhiều giờ, và rồi kết quả vẫn như vậy, đứa bé vẫn hoàn toàn khỏe mạnh. Đó dường như là phép màu từ Chúa, có lẽ Ngài đã sớm nhận ra đứa bé đó chính là một siêu sao, là người sau này sẽ ban phát ánh sáng, niềm tin cho biết bao người dân Bồ Đào Nha. Và rồi cậu bé đó ra đời, lấy tên là Ronaldo – phỏng theo tên của Tổng thống Mỹ Ronald Reagan, với hi vọng một ngày nào đó cậu sẽ thành tài và xuất chúng như vị Tổng thống thứ 40 của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, và như chúng ta đều đã thấy, phần còn lại là lịch sử.

Có lẽ bởi vậy, mà Ronaldo đã rất mạnh mẽ, đầy ý chí ngay từ khi còn bé. Từ nhỏ, anh đã bị những người bạn đồng chăng lứa cười chê chỉ vì gia thế khó khăn, cha anh là một gã nát rượu và nhiều người phỉ báng mẹ anh là một phụ nữ tại nhà thổ. Tất nhiên Ronaldo khóc chứ, ai cũng biết anh là một người dễ xúc cảm, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối. Chính niềm đam mê với trái bóng tròn đã đưa Ronaldo vượt qua nghịch cảnh. Ronaldo từ nhỏ là một đứa trẻ có tiềm năng, nhưng chưa bao giờ là người được đánh giá cao nhất. Anh hiểu rằng, chỉ có chăm chỉ luyện tập, luyện tập và luyện tập mới có thể giúp bản thân hoàn thiện hơn.

Tại lò Sporting Lisbon, rất nhiều người khẳng định không ai tập luyện chăm chỉ như Ronaldo. Khi tất cả mọi người ra về sau mỗi buổi tập, chỉ có Ronaldo ở lại dành thêm vài giờ tập luyện những kĩ năng mà bản thân chưa thuần thục. Để rồi giờ đây, chúng ta được chứng kiến một Ronaldo hoàn hảo, bền bỉ như một cỗ máy, luôn giữ được sự chuyên nghiệp và luôn là người sống đầy tình cảm. Thật khó cho thế giới bóng đá có thể tìm ra một CR7 thứ hai. Có lẽ điều mà Ronaldo tiếc nuối nhất là việc cha anh, Dinis không thể chứng kiến con trai mình thành tài bởi ông đã qua đời năm 2005 sau thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư gan.

2. Lionel Messi thì không có tuổi thơ đầy sóng gió như Ronaldo. Mặc dù không sinh ra trong một gia đình giàu có nhưng thu nhập từ việc làm tại nhà máy thép của người cha Jorge Horacio cũng là đủ để Messi sinh sống và theo đuổi đam mê với trái bóng tròn. Mặc dù có người cha hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt và cũng là một huấn luyện viên tại câu lạc bộ địa phương nhưng người khiến Messi mê mẩn trái bóng tròn lại là bà ngoại của anh. Hồi nhỏ, Messi không những quá nhỏ bé ở độ tuổi của mình mà anh còn phải chơi bóng với người anh họ hơn mình 3 tuổi. Và mỗi lần ra sân thi đấu, Messi đều phải đi cùng người bà của mình, nếu không sẽ bị bọn trẻ “bắt nạt” vì hạn chế ngoại hình đặc biệt của mình. Chúng không chịu chuyền bóng cho Messi vì nghĩ rằng Messi không thể đá được với vóc dáng bé nhỏ như vậy. Những lúc đó, bà ngoại của anh phải thúc giục những đứa trẻ ở đó chuyền bóng cho Messi: “Chuyền bóng cho Lionel đi nào, ở đây nó mới là người giỏi nhất, nào, chuyền đi…”. Hóa ra, chuyên gia đầu tiên phát hiện tài năng của Messi, thật bất ngờ lại chính là bà anh!

Bi kịch thực sự chỉ ập đến với cậu nhóc Lionel Messi năm 10 tuổi. Thời điểm đó, Messi chỉ cao 1m27, chỉ bằng bọn nhóc 6-7 tuổi. Nhận rõ những dấu hiệu tiêu cực, người cha Jorge đã nhanh chóng đưa anh đến bệnh viện. Kết quả chẩn đoán cho biết anh bị thiếu hormone tăng trưởng và dự đoán sẽ chỉ cao 1m40 khi trưởng thành. Đó thực sự là cú sốc với bản thân Leo, bởi lẽ với chiều cao như vậy thì việc theo đuổi sự nghiệp quần đùi áo số là điều không thể. Cha anh, ông Jorge đã dành dụm toàn bộ số tiền cùng với trợ cấp xã hội để lo tiền tiêm hormone cho Messi.

Cứ vào mỗi tối, Messi lại phải làm bạn với mũi kim tiêm to và nhọn, nhưng El Pulga không hề tỏ ra sợ hãi, bởi lẽ chỉ có sự kiên trì, nhẫn nại mới giúp anh chiến thắng được bệnh tật. Tuy vậy, chi phí chữa trị lên đến 900 USD một tháng thực sự quá đắt đỏ và ông Jorge đã gặp rất nhiều khó khăn. Nhiều tổ chức xã hội và cả CLB River Plate không muốn tiếp tục chi trả viện phí cho anh. Lúc đó chỉ còn CLB thần tượng của Messi, Newell’s Old Boys chịu tiền thuốc thang cho Messi nhưng cũng chỉ được trong khoảng thời gian ngắn. Tới đây, bước ngoặt cuộc đời Messi đã xảy ra.

Mặc dù mắc căn bệnh quái ác nhưng dù gì Messi vẫn là cậu bé tiềm năng và như một hệ quả tất yếu, rất nhiều cò mồi tìm tới gia đình anh, trong đó có Fabian Soldini. Soldini có mối quan hệ với Gaggioli, đối tác tại Barca, Gaggioli quen với Minguella, một người thân thiết với ban lãnh đạo của Blaugrana, đặc biệt là giám đốc kỹ thuật Carles Rexach. Soldini liên tục nhờ trạm trung gian này để gửi tới Carles những băng hình Messi tâng bóng tennis, quả cam hàng trăm lần nhằm thuyết phục ông, và tất nhiên, Rexach không khỏi ấn tượng trước kĩ năng của Messi. Barca cam kết sẽ chịu toàn bộ viện phí cho Leo với điều kiện Messi phải chuyển sang sinh sống tại xứ Catalan.

Thật khó khăn cho một đứa trẻ khi phải rời xa quê hương khi còn nhỏ, nhưng vì tương lai của chính mình, Messi và gia đình đã gật đầu đồng ý. Một bản hợp đồng kì lạ trên đã diễn ra, và kết quả ra sao ai cũng đã rõ, Barca chính là bệ phóng đưa tên tuổi của Messi sánh ngang với các huyền thoại bóng đá, còn Messi cũng giúp Barca chinh phục không ít những vinh quang, là huyền thoại đương thời và là một phần lịch sử của câu lạc bộ xứ Catalan.

3. Còn Zlatan Ibrahimovic thì sao? Mỗi khi nhắc đến các nước Bắc Âu như Thụy Điển, Đan Mạch hay Na Uy, thì người ta sẽ nghĩ ngay đến những cái tên kiểu Jorgensen, Nelsen hay Pedersen,… Kiểu như vậy, chứ cái tên Zlatan Ibrahimovic thì có gì nghe giống người Thụy Điển chứ, một cái tên đặc sệt vùng Balkan. Đó chính là những nét quan trọng ảnh hưởng đến sự nghiệp của Ibra.

Cha anh, Selik, là một người Bosnia nhập cư vào Thụy Điển vào cuối những năm 70 của thế kỉ 20, còn mẹ anh, Jurka, cũng là dân nhập cư từ Croatia. Cả hai người gặp nhau và xây dựng gia đình tại khu vực Rosengard thuộc Malmo, khu vực nổi tiếng với cộng đồng người nhập cư đến từ nhiều nơi ở châu Âu. Từ nhỏ việc sống trong môi trường phức tạp với nhiều sắc tộc, tôn giáo, những cạm bẫy luôn rình rập thường trực, cùng với những vấn đề liên quan đến gia đình đã ảnh hưởng khá nhiều đến lối sống, tính cách của Ibra.

Hồi nhỏ Ibra rất thích chiếc xe đạp mà người anh họ tặng cho và đặt tên cho nó là Fido Dido. Với Ibra, nó là một con quỷ đáng yêu và anh coi nó như người bạn thân của mình. Nhưng một lần chiếc xe yêu quý của anh đã bị mất trộm khi đang dựng bên ngoài nhà tắm công cộng. Uất ức, buồn bã cùng với khí phách ngang tàng đậm chất trẻ trâu thuở miệng còn hôi sữa, Ibra đã quyết định đi trộm xe. Anh bẻ khóa ngày một thành thạo :”bang bang bang,… và chiếc xe đó đã thuộc về ta”. Trộm mãi thành nghiện. Anh rất nhiều lần thực hiện các phi vụ trộm xe và rất ít khi bị tóm. “Rất ít khi” không đồng nghĩa với việc chưa từng bị bắt. Một lần Ibra cùng đồng bọn đi trộm 4 cây vợt tennis và bị bắt. Tất nhiên là bị gọi bố mẹ rồi, nhưng người lớn ở Rosengard sẽ quá để ý vấn đề này ư? Càng bị bắt, Ibra càng cố gắng hoàn thiện để sau này không ai có thể bắt được mình.

Gia đình của Zlatan sớm tan vỡ từ khi Ibra còn rất nhỏ. Nghe đâu đó ông Selik lấy mẹ Zlatan chỉ vì muốn có giấy nhập cư hợp pháp vào Thụy Điển. Zlatan theo ở cùng với mẹ. Mặc dù sinh sống trong môi trường không lành mạnh, cùng với việc bà Jurka không thể quan tâm anh quá nhiều bởi công việc vất vả, nhưng Ibra vẫn có nhận thức rất đầy đủ về các chất kích thích, gây nghiện. Anh nói không với ma túy, rượu bia. Thậm chí người chị của Ibra cũng nghiện ma túy trong một khoảng thời gian, nhưng anh không bị ảnh hưởng bởi tấm gương xấu đó. Chính nhờ bóng đá, anh đã vượt qua mọi cám dỗ của cuộc sống thường ngày. Anh đá bóng giờ ra chơi, trong vườn, trên sân, ngày ngày làm bạn với trái bóng. Kĩ năng chơi bóng của Ibra có thể không bằng những người bạn cùng chăng lứa, nhưng anh chẳng ngán ai cả, sẵn sàng đánh những người lớn hơn mình. Ibra là thế đấy, luôn giữ được sự chuyên nghiệp trong mọi công việc, duy trì được lối sống lành mạnh, luôn duy trì ý chí chiến đấu ở mức cao nhất và luôn giữ được sự ngang tàng, cá tính ở cả trên sân cỏ lẫn đời sống.

Cuộc sống ở Rosengard không cho phép Zlatan được gục ngã. Những khó khăn thời niên thiếu càng tôi rèn ý chí của Ibra ngày một cứng cáp hơn, anh phải vươn lên, mạnh mẽ hơn bất cứ người nào khác, chỉ có vậy mới giúp Ibra làm chủ, thay đổi được cuộc sống, số phận của mình. Những gì trên sân cỏ đã chứng tỏ điều đó – một tiền đạo mạnh mẽ, tốc độ, đầy kĩ thuật, là một cỗ máy bền bỉ trong suốt cả sự nghiệp. Nếu không có chấn thương dài hạn trong lúc đang khoác áo MU, chắc chắn anh sẽ còn làm mưa làm gió ở Ngoại hạng Anh và bóng đá châu Âu trong một khoảng thời gian nữa.

Cả Ibra, Ronaldo, hay Messi, như chúng ta đã thấy, những khó khăn, trắc trở đầu đời chỉ là một liều adrenaline cực mạnh giúp họ ngày càng hoàn thiện mình, vươn lên và thay đổi cuộc sống. Chắc chắn ngay cả những người khó tính nhất cũng chẳng thể phủ nhận được ý chí, nỗ lực quật cường của ba quái kiệt này. Đó chính là bài học cho mỗi chúng ta: không được lùi bước trước những khó khăn, phải nỗ lực từng ngày, dám ước mơ, kiên trì với mục tiêu mà mình theo đuổi đến cùng, rồi thành công sẽ sớm đến với bạn thôi.

You may also like...