Trọng Hoàng – Lần cuối cho giấc mơ vàng Sea Games

Trọng Hoàng và Hùng Dũng là hai cái tên được HLV Park Hang Seo lựa chọn cùng đội U22 Việt Nam sang Phillipines để tham dự Sea Games 30. Đó là vinh dự và cũng là trách nhiệm vô cùng lớn của hai cầu thủ đàn anh, khi phải làm chỗ dựa vững chắc cho những đàn em, cùng đoàn kết hướng tới mục tiêu vàng. Với riêng Trọng Hoàng, kỳ Sea Games lần này, còn là cơ hội cuối cùng để chàng cầu thủ xứ Nghệ có thể hiện thực hóa tâm nguyện của mình, hay nói đúng hơn, là để vượt qua nỗi ám ảnh mang tên Sea Games đã đeo bám cả thế hệ của anh suốt 1 thập kỷ qua.

Chiều Viên Chăn những ngày đông cuối năm của 10 năm về trước, những CĐV Việt Nam đổ xô sang nước bạn Lào để cổ vũ đội U23 vào chơi trận chung kết. Đoàn quân của phù thủy Calisto lúc bấy giờ đang là ứng viên nặng ký nhất cho chức vô địch, sau khi đã bỏ lại sau lưng những đối thủ sừng sỏ khác. Trong thành phần của đội Việt Nam thời điểm đó, là những tinh binh chất lượng trải đều khắp mọi tuyến. Có Tấn Trường ở vị trí thủ môn, Long Giang, Mai Xuân Hợp nơi hàng thủ, phía trên là tập hợp của những ngôi sao tấn công hàng đầu như Trọng Hoàng, Thành Lương, Mai Tiến Thành hay Phan Thanh Bình,… Đối thủ của chúng ta trong trận đấu cuối cùng lại chỉ là bại tướng Malaysia, đội bóng đã để thua Việt Nam 1-3 tại vòng bảng.

Mọi suy nghĩ đều hướng đến chiếc HCV đầu tiên trong lịch sử, tưởng như chiến thắng đã nắm chắc trong lòng bàn tay, thế nhưng trong một ngày mà định mệnh lắc đầu với chúng ta, người Mã mới là những kẻ được hưởng niềm vui chiến thắng, còn giấc mơ vàng của Việt Nam lại tiếp tục khắc khoải, lần này là thêm 10 năm nữa.

Chưa bao giờ Trọng Hoàng và các đồng đội ở gần lịch sử đến vậy. Sau chức vô địch AFF Suzuki Cup 2008, tưởng như Sea Games 25 sẽ đánh dấu thêm một mốc son chói lọi nữa, thì nó chỉ đem về nỗi buồn vô tận. Một trận đấu vô duyên đến cùng cực, những sai lầm cá nhân sơ đẳng, các cá nhân đánh mất mình trong thời khắc cần bản lĩnh nhất,… Những gì xảy ra ở Sea Games năm 2009 đã trở  thành bóng ma, ám ảnh tâm trí của NHM Việt Nam và thế hệ cầu thủ ấy, thậm chí chính thất bại đó còn tạo tiền đề cho sự suy thoái của cả một nền bóng đá.

Trọng Hoàng được kỳ vọng sẽ dẫn dắt ĐTVN sau những đàn anh Minh Phương, Tài Em,… Có thể chơi đa năng ở nhiều vị trí, từ tiền vệ trung tâm, tiền vệ cánh, thậm chí cả hộ công, Hoàng “bò” trở thành nhân tố quan trọng cho thành phần ĐTQG trong nhiều năm. Anh sở hữu lối chơi lăn xả, nguồn thể lực dồi dào và tinh thần quyết tâm luôn ở mức cao nhất. Thế nhưng, vận rủi đeo bám anh và bóng đá Việt Nam kể từ chung kết Sea Games 25, khiến các đội tuyển liên tiếp thất bại ở những năm tiếp theo. Những cá nhân nổi bật như Trọng Hoàng, Thành Lương, Văn Quyết không đủ sức gồng gánh cả một tập thể đi xuống về chất lượng cũng như không có định hướng cụ thể trong từng giải đấu. Băng ghế HLV trưởng thay đổi liên tục, nhưng thành tích của ĐTVN vẫn không cải thiện, thậm chí còn tụt dốc. Đó đã từng là thời kỳ mà NHM cả nước thậm chí chẳng còn tha thiết đặt niềm tin vào đội tuyển, chẳng còn muốn đến sân xem những cái bóng áo đỏ chơi bóng.

Trọng Hoàng đáng tiếc lại thi đấu và cống hiến tuổi trẻ của mình trong khoảng thời gian trầm buồn ấy. Chàng trai xứ Nghệ cũng chẳng thoát khỏi định kiến và chỉ trích hướng đến cả một tập thể yếu kém. Người ta gọi anh là Hoàng “bò”, không chỉ vì lối chơi xông xáo, quyết liệt, thể lực sung mãn, mà đôi khi còn vì sự thiếu tinh tế trong những pha xử lí bóng của anh, những quyết định nóng nảy, thiếu kiềm chế thường đẩy đội nhà vào tình thế bất lợi…

Tưởng như tuổi thanh xuân của anh đã trôi qua như thế, thì sự xuất hiện của HLV Park Hang Seo đã cứu vớt cả bộ mặt của bóng đá Việt Nam, thay đổi hoàn toàn lối chơi và khao khát của các tuyển thủ. Trọng Hoàng cũng nằm trong số đó. Anh không thuộc thế hệ U23 Thường Châu lịch sử gắn bó với thầy Park, nhưng khả năng của Hoàng “bò” vẫn được vị HLV người Hàn Quốc nhìn ra và tin dùng, thậm chí ông còn tinh tế thay đổi hoàn toàn lối chơi và vai trò của anh trên sân.

Chấn thương của Văn Thanh vô tình lại tạo cơ hội cho Trọng Hoàng thể hiện mình một cách xuất sắc. Lần đầu tiên anh được xếp đá ở vị trí chạy cánh phải trong sơ đồ 3-4-3 của thầy Park trong kỳ AFF Suzuki Cup 2018. Những bỡ ngỡ ban đầu ngay lập tức không còn, thay vào đó là một Trọng Hoàng tràn đầy năng lượng, nhiệt tình, xông xáo, bao quát trọn vẹn cả hành lang cánh phải rộng lớn của đội tuyển. Anh không chỉ trở thành chốt chặn đáng tin cậy cho hàng phòng ngự, mà còn vô cùng mạnh mẽ mỗi khi lên tham gia tấn công. Ở tuổi 30, cùng với Anh Đức là 2 cầu thủ lớn tuổi nhất của ĐTVN, thế nhưng, tần suất hoạt động vào tầm quan trọng của Trọng Hoàng không hề thua kém bất kỳ cái tên nào. Kể cả khi Văn Thanh có trở lại sau chấn thương, vị trí của anh bên cánh phải đơn giản vẫn là không thể thay thế.

Ảnh hưởng vô cùng to lớn của Trọng Hoàng lên lối chơi mà thầy Park áp dụng, khiến anh tiếp tục được điền tên cho 2 suất quá tuổi tham dự Sea Games 30 ở Phillipines, cùng với tiền vệ Đỗ Hùng Dũng. Đây là vinh dự to lớn, và cũng là cơ hội để Hoàng “bò” có thể xua tan đi những kí ức buồn gắn liền với Sea Games suốt bao năm qua.

Giải đấu lần này, so với 10 năm về trước có nhiều nét tương đồng đặc biệt. U22 Việt Nam tham dự giải cũng với tư cách ứng cử viên số 1 cho tấm HCV, cũng đang là những nhà vua của Đông Nam Á, đang sở hữu trong tay lứa cầu thủ với những cái tên xuất chúng, và cũng được dẫn dắt bởi một vị HLV tài ba. Và ở cả hai giải đấu, đều có sự góp mặt của Trọng Hoàng. Anh chính nhân chứng duy nhất còn sót lại của hai thế hệ cầu thủ tài năng, là dấu gạch nối cho những thăng trầm mà cả nền bóng đá nước nhà đã đi qua trong suốt cả thập kỷ. Và chắn chắn, Trọng Hoàng và các đồng đội sẽ không để những giọt nước mắt Viên Chăn năm nào tiếp tục rơi thêm một lần nào nữa.

You may also like...