Bồ Đào Nha 2016 – Hành trình vinh quang

Đó là những ngày hè tháng 6 nắng cháy da cháy thịt…

Cái nắng như đổ lửa ở Việt Nam như muốn thiêu rụi hết những xúc cảm trong ta, thay vào đó là những ngột ngạt, bức bối, khó chịu. Nhưng hè năm ấy, đối với những trái tim cuồng si cùng trái bóng tròn, còn có một cơn sốt khác: không oi ả mà cuồng nhiệt, không bí bách mà dâng tràn cảm xúc: cơn sốt bóng đá mang tên Euro 2016. GIải đấu 4 năm mới được tổ chức một lần quy tụ những đội bóng mạnh nhất của lục địa già tham gia tranh tài. Lần đầu tiên trong lịch sử, có đến 24 quốc gia góp mặt tại vòng chung kết, và sẽ có 4 đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất được lọt vào vòng trong cùng 12 đội bóng nhất, nhì của 6 bảng đấu.

Chính điều lệ mới này đã mang đến cho chúng ta nhà vô địch kì lạ nhất trong lịch sử các giải đấu cúp, khi lên ngôi vương với chỉ 1 trận thắng duy nhất trong 90 phút thi đấu chính thức. Không ai khác, đó chính là Bồ Đào Nha của Cristiano Ronaldo. Hoàn toàn không được đánh giá cao trước thềm giải đấu, nhưng đội bóng có biệt danh “Brazil Châu Âu” đã tự viết lên trang sử vàng cho chính mình, bằng hành trình can đảm và li kì không khác nào những bộ phim bom tấn. Bồ Đào Nha năm đó, chính là cơn gió lạ mát lành, thổi bay đi cái nóng của những ngày hè oi ả. Bồ Đào Nha năm đó, đơn giản là lịch sử…

Euro 2016 là giải đấu mà rất nhiều đội bóng mạnh được điểm mặt chỉ tên sẽ lên ngôi vô địch, đó là những nhà Đương kim vô địch Tây Ban Nha, đó là Đội Tuyển Bỉ với “thế hệ vàng” đang đạt độ chín trong sự nghiệp, là Đội Tuyển Đức mới chỉ lên ngôi vương World Cup 2 năm trước đó,…  và Bồ Đào Nha tất nhiên không được nằm trong số ấy. Điều duy nhất khiến giới truyền thông vẫn dành sự quan tâm lớn cho Bồ Đào Nha, chỉ bởi vì trong đội hình của họ có sự góp mặt của Cristiano Ronaldo – ngôi sao vừa trở về sau khi giành chức vô địch Champions League lần thứ 11 cùng Real Madrid. Thứ khiến người ta muốn theo dõi hơn cả, là cuộc đua ở cấp độ đội tuyển quốc gia giữa 2 ngôi sao lớn nhất hành tinh, khi cùng thời điểm đó ở Mỹ, Lionel Messi cũng đang cùng đồng đội chiến đấu để mang về chức vô địch Copa America mà cả dân tộc Argentina hằng khao khát.

Trớ trêu thay, Messi tỏa sáng bao nhiêu, thì ở Pháp, Ronaldo cùng Bồ Đào Nha lại có sự khởi đầu thất vọng bấy nhiêu. Nằm ở bảng F cùng những đối thủ được đánh giá là vô cùng dễ thở như Áo, Hungaria hay “tân binh” Iceland, những tưởng Bồ Đào Nha có thể dễ dàng vượt qua 3 trận đấu với vị trí nhất bảng, nhưng không, tất cả những gì người hâm mộ đội bóng này nhận được chỉ là lối chơi vô hồn, thiếu sức sống. Trước “chiếc xe bus 2 tầng” mà Iceland dựng lên, Ronaldo không thể có cho mình bàn thắng đầu tiên. Trận hòa 1-1 trong ngày ra quân với 1 đội bóng lần đầu tham dự Euro như Iceland đã khiến cho Bồ Đào Nha phải chịu làn sóng chỉ trích dữ dội từ quê nhà. Mọi chuyện chẳng sáng sủa hơn là bao, khi ở trận đấu thứ 2, họ tiếp tục có trận hòa bạc nhược trước ĐT Áo. Thậm chí chính ngôi sao lớn nhất của họ, Ronaldo đã sút hỏng quả phạt đền ở gần cuối trận, tự tay tước đi chiến thắng quý giá của đội bóng.

Những ý kiến tiêu cực đều cho rằng, một mùa giải thành công cùng Real Madrid đã vắt kiệt sức lực của ngôi sao người BĐN, khiến anh không còn là chính mình ở mùa hè nước Pháp. Tuy nhiên, như một chiếc lò xo bị nén chặt chỉ chờ dịp bật tung, Ronaldo lại 1 lần nữa chứng minh cho cả thế giới thấy, vì sao anh xứng đáng là 1 trong 2 cầu thủ xuất sắc nhất thế giới suốt cả thập kỉ qua. Lyon, ngày 22/6, Dzusdsak hai lần đưa Hungaria vượt lên dẫn trước trong hiệp 2, nhưng gần như ngay lập tức, Ronaldo đáp trả cũng bằng 2 bàn thắng, đem về trận hòa quý giá cho Bồ Đào Nha ở lượt trận cuối cùng.

Chỉ kết thúc vòng bảng với 3 trận toàn hòa, Bồ Đào Nha may mắn bước tiếp vào vòng trong với tư cách 1 trong 4 đội đứng thứ ba có thành tích tốt nhất. “Đại nạn đi qua, tất có hậu phúc”. Câu này ứng nghiệm hoàn toàn với trường hợp của Bồ Đào Nha năm ấy. Chặng đường từ vòng knock out trở đi, chúng ta như được thấy một tập thể hoàn toàn lột xác. Lì lợm, bản lĩnh, cùng lối chơi thực dụng đến mức tàn nhẫn mà “phù thủy” Fernando Santos gây dựng nên đã phát huy hiệu quả tối đa, và quan trọng nhất, đó là “bản năng săn bàn” của Cristiano Ronaldo đã được đánh thức trở lại. Đối đầu với Croatia đứng nhất bảng D – đội bóng đã giành chiến thắng thuyết phục trước ĐKVĐ Tây Ban Nha, đội bóng sở hữu cặp tiền vệ trung tâm thiên tài Luka Modric – Ivan Rakitic, lối chơi phòng ngự chủ động đầy khôn ngoan đã giúp Bồ Đào Nha đứng vững trước những pha hãm thành liên tục của Croatia trong suốt 120 phút thi đấu chính thức. Và bàn thắng duy nhất của “gà son” Ricardo Quaresma với cú đá bồi sau pha dứt điểm của chính Ronaldo đã đưa Bồ Đào Nha lọt vào vòng 8 đội mạnh nhất.

Lần này, thành phố cảng Marseille thêm lần nữa chứng kiến một Bồ Đào Nha lầm lì và thực dụng giành chiến thắng chung cuộc trước Ba Lan sau màn đấu súng cân não. Thủ thành Rui Patricio trở thành người hùng của Bồ Đào Nha trên đất Pháp với phong độ chói sáng, và trận đấu với Ba Lan cũng không phải ngoại lệ. Một pha cản phá xuất sắc cú sút penalty bên phía Ba Lan, cùng với việc những người đồng đội đều hoàn thành nhiệm vụ trên chấm 11m, Rui Patricio cùng Bồ Đào Nha lại bước thêm 1 bước tiến gần hơn tới trận chung kết. Việc xếp thứ 3 ở bảng F, vô tình lại đặt Bồ Đào Nha vào 1 nhánh đấu “dễ thở”. Trước “hiện tượng” của giải đấu mang tên Xứ Wales ở bán kết, sự lọc lõi và kinh nghiệm của một ông lớn Châu Âu đã giành chiến thắng. Ronaldo tỏa sáng đúng lúc với 1 bàn thắng và 1 kiến tạo cho Nani lập công, đưa Bồ Đào Nha thẳng tiến tới Paris – nơi mà đội bóng chủ nhà với khí thế hừng hực đang chờ đón họ, sau khi đã đả bại “những cỗ xe tăng Đức” với tỉ số 2-0 đầy thuyết phục.

Đó là ĐT Pháp. Đó là tập thể đang bất bại xuyên suốt cả giải đấu, và mới chỉ duy nhất Thụy Sĩ có thể chia điểm với Những chú Gà Trống Gaulois. Đó còn là sức ép nghẹt thở từ hơn 8 vạn khán giả đã lấp kín sân Công Viên Các Hoàng Tử, cùng ánh mắt dõi theo của cả nước Pháp đều hướng về Paris để chờ đón màn ăn mừng hoành tráng ngay trên chính quê nhà, 18 năm sau chức vô địch World Cup cũng chính ở Pháp của ĐTQG nước này. Đội bóng của HLV Dider Dechamps dĩ nhiên được đánh giá cao hơn hẳn so với người đồng nghiệp Fernando Santos phía bên kia chiến tuyến.

Mọi chuyện còn trở nên thuận lợi hơn rất nhiều cho  ĐT Pháp, khi mà hiệp 1 mới chỉ trôi qua được một nửa thời gian, đội trưởng và là ngôi sao sáng nhất của Bồ Đào Nha, Cristiano Ronaldo đã buộc phải rời sân sau pha va chạm với Dmitry Payet. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Ronaldo, lại một lần nữa ám ảnh người dân nước này nhớ lại thất bại cay đắng trước Hy Lạp trong trận chung kết ở Lisbon 12 năm về trước. Tuy nhiên, có ai ngờ được, lần này, những giọt nước mắt tiếc nuối của người đội trưởng ĐT BĐN, lại biến thành nguồn sức mạnh to lớn cho những cầu thủ ở lại trên sân. Tất cả, như đều hóa thân thành những chiến binh, dường như ai cũng tự nhủ phải chiến đấu hơn 200% sức lực, chiến đấu thay cả phần mà Ronaldo để lại.

Đồng đội của Ronaldo ở Real Madrid, Pepe, đã chơi một trận đấu hay nhất trong sự nghiệp của mình. Chỉ huy hàng thủ đứng vững trước những đợt tấn công như vũ bão của ĐT Pháp trong suốt 120 phút, sự lăn xả, quyết liệt nhưng cũng chắc chắn  và cực kì tỉnh táo của anh, đã biến cả tập thể Bồ Đào Nha trở thành tấm lá chắn thép không thể bị xuyên thủng. Sức công phá của Sissoko, Maituidi, năng lượng của Payet, Griezmann, rồi sau đó là Kingsley Coman, Anthony Martial, những cú sút của Giroud hay Gignac, tất cả đều trở nên vô hại một cách đáng thương trước sự kiên cường, quả cảm của Bồ Đào Nha.

Và điều kì diệu đã xảy ra. Tấn công nhiều mà không ghi được bàn thắng, ắt dính đòn hồi mã thương. Sự bất an của CĐV ĐT Pháp khi đội bóng của mình bị Bồ Đào Nha kéo tới những hiệp phụ là hoàn toàn có cơ sở. Và nỗi lo lắng đã trở thành sự thực. Cầu thủ vào thay người, Eder, chính là người được lịch sử giao phó vận mệnh, tung ra đòn quyết định kết liễu ĐT Pháp. “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối.” Xuyên suốt sự nghiệp của Eder gần như không có nhiều điểm nhấn. Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc thăng hoa, anh đã trở thành người hùng dân tộc được ghi tạc trong lịch sử bóng đá Bồ Đào Nha.

Bên ngoài đường pitch, Ronaldo với cái chân khập khiễng vỡ òa ôm chầm lấy người thầy của mình, HLV Fernando Santos – người thuyền trưởng đủ dũng cảm để từ bỏ lối chơi hoa mỹ đẹp mắt của “Brazil Châu Âu” để chuyển sang sự thực dụng hiệu quả, đã lèo lái con thuyền Bồ Đào Nha làm nên lịch sử với chức vô địch Euro lần đầu tiên trong lịch sử nước này. Buồi tối hôm đó, Griezmann và các cầu thủ Pháp đã khóc, cả Paris đã khóc, nhưng người ta chỉ nhìn thấy những giọt nước mắt hạnh phúc của Ronaldo và những người đồng đội quả cảm của anh. Từ Lisbon 2004 đến Moscow 2008, chàng trai trẻ Ronaldo ở cái tuổi mười chín đôi mươi ấy đã khóc rất nhiều lần, chiến thắng có, thất bại có, nhưng những giọt nước mắt ở Paris ngày hôm ấy, như lời anh đã nói, là hạnh phúc và đáng nhớ nhất cuộc đời.

12 năm sau lần lỗi hẹn với chức vô địch Euro ngay tại quê nhà, lần này, Bồ Đào Nha đã khiến cho Pháp phải hứng chịu cảm giác mà chính họ từng trải qua. Đã có những ý kiến trái chiều cho rằng, Bồ Đào Nha là nhà vô địch may mắn nhất, rằng chỉ đơn giản họ là những kẻ được lịch sử gọi tên để bước lên bục cao nhất, rằng Ronaldo là kẻ ăn hôi vĩ đại,… Nhưng chớ quên rằng, với bất kì điều gì trong cuộc sống này, thì may mắn chỉ xứng đáng đến với những người nỗ lực, bền bỉ, can trường đến phút cuối cùng. Và như hoàng đế Frank Beckenbauer đã nói: “Kẻ chiến thắng mới là kẻ mạnh nhất.” Mùa hè năm ấy, Bồ Đào Nha chính là đội bóng mạnh nhất Châu Âu!

You may also like...