Lê Văn Thắng – The Captain

Bóng đá Thanh Hóa có lẽ là vùng đất có nhiều thăng trầm nhất trên bản đồ bóng đá Việt Nam. Từ những gã ngổ ngáo Halida Thanh Hóa với một sân vận động luôn chật ních chỗ ngồi, đến nỗi NHM phải trèo tường vượt rào để được vào sân, đến lúc lận đận phải ở lại V-League dựa vào suất thi đấu từ Thể Công bỏ lại, từ gã nhà giàu mới nổi FLC đến đội bóng nghèo dựa hoàn toàn vào “cây nhà lá vườn” đến nỗi suýt xuống hạng năm vừa rồi, quả thực nơi đây đã trải qua quá nhiều biến động cùng môn thể thao vua. Chỉ có điều duy nhất không hề suy chuyển, đó là tình yêu của người dân Thanh Hóa giành cho quả bóng tròn. Thô ráp nhưng nặng nghĩa tình, thầm lặng mà vô cùng mãnh liệt, hệt như tính cách người đội trưởng của họ, Lê Văn Thắng. Trên sân, anh không chỉ là trụ cột quan trọng với những đóng góp vượt qua cả những con số thống kê, mà còn là biểu tượng của cả nền bóng đá xứ Thanh.

TỪ CHÀNG TRAI NGHÈO ĐẾN TẤM GƯƠNG VƯỢT KHÓ

Văn Thắng là một người con Thanh Hóa chính hiệu. Anh sinh ngày 8 tháng 2 năm 1990 tại huyện Nông Cống, lớn lên từ những ruộng lúa nghèo nơi đây. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ từ rất sớm. Năm 6 tuổi, Thắng mất bố. 12 tuổi, anh được mẹ gửi vào Nghệ An học đá bóng. Ở nhờ nhà họ hàng có quán phở, hàng ngày phải thức khuya dậy sớm để phụ việc và đi tập luyện. Nhớ nhà, Thắng nản và bỏ về quê sau gần 2 năm ở Nghệ An. Chưa được bao lâu, Thắng suy sụp khi mẹ đột ngột qua đời vì tai nạn. Chàng thiếu niên 15 tuổi lúc ấy hoàn toàn hoang mang, mất phương hướng khi chẳng còn ai bên cạnh.

Giữa lúc rối ren, cậu ruột của Văn Thắng chính là người có công lớn nhất định hướng con đường tương lai cho cậu bé non dại. Tiếc cháu có khả năng, cậu của Thắng đã đưa cháu tới đội bóng Thanh Hóa. Tại đây, các HLV đã đồng ý cho cựu cầu thủ trẻ của SLNA được thử thách trong vài tuần.

Vào đội trẻ Thanh Hóa, Thắng phải nỗ lực gấp đôi vì lứa cầu thủ này đã được đào tạo suốt 4 năm. Chưa được chấp nhận vào chung đội nên suốt thời gian chăm em ốm, ngày ngày Thắng cùng cậu bắt xe ôm từ viện tới sân tập. Tuổi thơ của Văn Thắng là những ngày tháng lam lũ, khó nhọc, nhưng chính những khó khăn ấy đã tạo nên một chàng trai lì lợm và vô cùng mạnh mẽ. Hành trang của cậu bé nghèo chỉ là tình yêu bất tận với trái bóng, sự bền bỉ, cùng một chút “bài vở” được học từ ngày còn ở SLNA…

Giữa những cậu bé được ăn tập, Văn Thắng bất ngờ trúng tuyển.

Thắng được vào đội khi vừa tốt nghiệp lớp 9. Và từ đó anh không dừng lại nữa.

Chàng trai sinh năm 1990 tạo dấu ấn rất sớm ở đội trẻ Thanh Hóa, leo lên các đội tuyển trẻ rồi có mặt tại V-League. Anh là một trong những cầu thủ được đăng ký thi đấu ở giải VDQG Việt Nam trẻ nhất trong lịch sử khi mới 17 tuổi, trong màu áo Halida Thanh Hóa ở V-league 2007. Tới mùa giải 2011, khi mới 21 tuổi, anh đã có 24 trận đá chính tại V-League.

Sau này, với 4 lần chuyển nhượng đều có giá trị bạc tỷ từ Thanh Hóa đến Ninh Bình, Cần Thơ rồi Hải Phòng, Văn Thắng trở thành một trong những cầu thủ có thu nhập từ các phi vụ chuyển nhượng cao nhất Việt Nam với tổng giá trị lên đến hàng chục tỷ đồng. Từ cậu bé bất hạnh đổi đời nhờ vào nghị lực của bản thân, bóng đá đã là cứu cánh duy nhất để những đứa trẻ quê mùa như anh thay đổi cuộc sống. Thế nhưng, anh không hề đánh mất mình như những ngôi sao khác. Quá khứ luôn là tấm gương để Văn Thắng nhìn lại, nhất là khi trên đôi vai anh vẫn còn đó người em gái phải chăm lo thay cả phần ba mẹ.

Giờ đây, Văn Thắng đã có tất cả. Nhưng anh vẫn vậy, vẫn là chàng trai giản dị, chất phác năm xưa…

TRUÂN CHUYÊN CÙNG NỐT TRẦM CỦA BÓNG ĐÁ VIỆT

Tháng 9/2013, khi V-League còn chưa hạ màn, Thanh Hóa đã phải nhận một tin sét đánh. Bản hợp đồng 3 năm với phí lót tay 1,5 tỷ đã giúp Vissai Ninh Bình “cướp” mất Lê Văn Thắng, cầu thủ con cưng của họ, thủ lĩnh mới của bóng đá xứ Thanh, ngôi sao duy nhất của họ góp mặt trong đội hình U23 Việt Nam dự SEA Games.

Ngày Văn Thắng ra đi, người hâm mộ hiểu rằng sự mất mát lớn đến thế nào. Nhưng Thanh Hóa thời điểm ấy đơn giản là chưa đủ tiềm lực và tham vọng để níu chân những cầu thủ giỏi. Mảnh đất cố đô Hoa Lư là bến đỗ mới của Văn Thắng. Ở đó, Ninh Bình của bầu Trường đang nổi lên như “thiếu gia” trong làng bóng đá Việt. Cùng với Văn Thắng, những ngôi sao ở đội U23 Việt Nam như Mạnh Dũng, Quang Hùng cũng góp mặt ở đó.

Nhưng đấy cũng chính là lúc thảm kịch ập đến..

Năm 2014, bóng đá Việt Nam cũng như cả Châu Á rúng động với scandal các cầu thủ Ninh Bình tham gia dàn xếp bán độ tại giải AFC Cup 2014. Gần cả đội hình đã phải ra hầu tòa và lãnh án, Văn Thắng được cho là không tham gia sự vụ nhưng đã biết chuyện và được nhận 20 triệu đồng. Bóng đá nơi đây sau cơn binh biến, trở về con số 0 tròn trĩnh, bỏ lại tương lai vất vưởng của các cầu thủ. Cuối năm 2014 Văn Thắng ký hợp đồng thi đấu cho XSKT Cần Thơ, mang trên vai nghi án bán độ như một vết nhơ không thể rửa sạch.

Lưu lạc vào phía Nam, đất Tây Đô trở thành nơi để Văn Thắng tìm lại bản thân sau những tháng ngày bão giông. Và như cái cách mà anh đã vượt qua muôn vàn gian truân thuở thiếu thời, Văn Thắng lại một lần nữa đứng dậy và còn mạnh mẽ hơn trước.

 

25 trận với 16 bàn tại V-League 2015 giúp Văn Thắng trở thành vua phá lưới nội năm ấy. Anh xô đổ kỷ lục của Lê Công Vinh để trở thành cầu thủ Việt ghi nhiều bàn nhất trong một mùa V-League (16 so với 14 của Công Vinh). Mùa ấy, Văn Thắng chỉ kém vua phá lưới Tambwe Patiyo đúng 2 bàn. Có ai ngờ, vùng sông nước Cần Thơ lại là nơi chứng kiến một Văn Thắng hay nhất thực sự xuất hiện.

Từ đó trở đi, dù là trong màu áo XSKT Cần Thơ hay ở đâu đi chăng nữa, dù được đá trung phong hay phải chơi dạt biên, Văn Thắng luôn thể hiện được đẳng cấp của mình. Anh vừa mạnh mẽ, lăn xả, tinh tế, lại vừa đem tới hiệu quả cực lớn. Mùa 2016 ở Hải Phòng, dù phải đá dạt biên, Văn Thắng cũng đã mang về tới 11 bàn thắng.

Thế nhưng chặng đường với màu áo ĐTQG lại chỉ mang tới cho anh những nỗi buồn. Kỳ Sea Games 2013 với bao niềm tin và kỳ vọng từ NHM chứng kiến một đội U23 Việt Nam rệu rã và thất bại, kết cục bị loại đau đớn ngay từ vòng bảng chỉ là hệ quả của chuỗi những màn trình diễn vô cùng tệ hại. Đó cũng là kỳ Sea Games cuối cùng của Văn Thắng. Và kể từ khi phải nằm trong “danh sách đen” trong vụ đại án ở Ninh Bình, anh gần như nằm ngoài sự lựa chọn của các ĐTQG. Người ta nói rằng, lí do anh vô duyên với đội tuyển, đơn giản nằm ở những yếu tố phi chuyên môn, bởi Văn Thắng chính là nghịch lý lớn nhất khi luôn ghi bàn ầm ầm tại V-League hơn hẳn mọi ngôi sao khác như Công Vinh, Công Phượng, Văn Quyết, Mạc Hồng Quân… nhưng cánh cửa giành cho anh vẫn chẳng thể được mở ra.

Tính đến giờ, Văn Thắng mới chỉ có tổng cộng 8 lần ra sân cho ĐTQG, ghi vỏn vẹn 1 bàn.

CỦA HIẾM CỦA BÓNG ĐÁ XỨ THANH

Gương mặt đen sạm, rắn rỏi, ngoài đời và trên sân cỏ, Văn Thắng là hai con người hoàn toàn khác. Không giống với vẻ ngoài trầm lặng, Văn Thắng chơi bóng vô cùng tinh ranh và linh hoạt. Điểm mạnh nhất của anh chính là sự đa năng. Văn Thắng có thể chơi được mọi vị trí trên hàng công, từ trung phong, hộ công, cánh trái, cánh phải, thậm chí anh còn từng chơi tiền vệ trung tâm dưới thời HLV Hữu Thắng ở trên tuyển. Tại AFF Cup 2016,  Văn Thắng đã được thử nghiệm và chơi không tồi ở vị trí người đá cặp bên cạnh Xuân Trường, đặc biệt năng nổ trong vai trò càn quét và pressing nhờ nguồn thể lực dồi dào của mình. Đáng tiếc ở giải đấu đó, hàng thủ chúng ta đã thua những bàn quá đáng tiếc, vô hình chung thêm một lần tước đi cơ hội giành vinh quang của Văn Thắng.

Ở bình diện V-League, anh luôn được đánh giá là một trong những nội binh nổi bật nhất. Hai mùa giải 2015 và 2016, Văn Thắng liên tục giành được danh hiệu chân sút nội ghi nhiều bàn thắng nhất giải đấu. Chuyển đến Hải Phòng sau một mùa gắn bó với Cần Thơ, anh nhanh chóng thể hiện tầm quan trọng. 11 pha lập công thể hiện khả năng chớp cơ hội cực nhanh, cùng một loạt những đường chuyền nguy hiểm bên hành lang phải, anh đã góp công không nhỏ giúp đội bóng đất Cảng kết thúc mùa giải với ngôi vị á quân.

Vô cùng được yêu quý ở đội bóng đất Cảng, nhưng lần này tiếng gọi quê hương đã hối thúc Văn Thắng trở về. Trong chiến lược đưa các ngôi sao xứ Thanh hồi hương, FLC Thanh Hóa coi Văn Thắng là quân bài trung tâm. Sự có mặt của Hoàng Đình Tùng, Mai Tiến Thành… là bằng chứng cho tham vọng thực sự của FLC Thanh Hóa. Giai đoạn hai V-League 2017, Văn Thắng trở lại “mái nhà xưa”. Sau 4 năm xa cách, cuối cùng đội bóng xứ Thanh đã tìm lại được đứa con lưa lạc năm nào.

Đi qua những ngày nắng, bóng đá nơi đây lại phải đối mặt với cơn binh biến, và lại là một nấc thang thử thách với riêng Văn Thắng. Tập đoàn FLC rút khỏi bóng đá Thanh Hóa, đội bóng phải hoạt động với nguồn ngân sách eo hẹp. Các ngôi sao nội, các ngoại binh lần lượt rời đi, hàng loạt cái tên trẻ măng được đôn lên, niềm tin của NHM giờ đây chỉ còn biết đặt lên đôi vai những trụ cột dày dạn, nhất là đội trưởng Lê Văn Thắng. Không phụ sự kỳ vọng, mặc dù Thanh Hóa chơi bết bát trong mùa giải vừa qua, nhưng chẳng ai có thể đổ lỗi cho Văn Thắng. Trên cương vị thủ lĩnh, người ta vẫn thấy số 10 hoạt động hết công suất trong mỗi trận đấu, luôn là người chạy nhiều nhất trên sân và đốc thúc tinh thần toàn đội. Với 5 bàn thắng ghi được, Văn Thắng góp công lớn giúp Thanh Hóa thoát khỏi lưỡi hái tử thần cho suất xuống hạng trực tiếp. Đến trận đấu quan trọng nhất mùa giải, trận playoff gặp Phố Hiến, chính tiền đạo chỉ cao 1m75 với cú vô lê vô cùng đẹp mắt đã giữ lại tấm vé chơi ở V-League mùa sau cho đội bóng quê hương.

Thời thế tạo anh hùng. Nhưng Văn Thắng lại chẳng cần đến thế thời. Cuộc đời anh là những cái ngoảnh mặt của số phận, những buồn tủi chất chồng từ thuở tấm bé đến lúc lăn lộn cùng trái bóng. Nhưng bằng nghị lực tự thân, bằng khao khát không bao giờ từ bỏ, Văn Thắng đã tự tìm thấy hạnh phúc cho riêng mình. Giờ đây, người dân Thanh Hóa có thể tự hào vì họ có một người đội trưởng mẫu mực và đầy tài năng, một tấm gương sáng cho mọi thế hệ cầu thủ trẻ noi theo.

Văn Thắng không cần số phận chiếu cố tới mình.

Cuộc đời sẽ tự khắc mỉm cười với những ai xứng đáng.

Văn Thắng, biểu tượng sống của bóng đá Thanh Hóa.

You may also like...